PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Nhạc chắp cánh cho hồn thơ bay xa.....



thylan
07-07-2015, 09:00 AM
NHẠC CHẮP CÁNH CHO HỒN THƠ BAY XA.....

Có không ít bài thơ hay, nhưng không phải ai cũng biết! Chỉ khi được phổ nhạc, thành bài hát, thì bài thơ ấy mới đến với hàng triệu người. Thơ khơi nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ, và Nhạc đã chắp cánh cho Thơ. Thơ với Nhạc có thể ví như hình ảnh nhân hóa của "Thuyền và Biển" trong bài thơ cùng tên của cố nhà thơ Xuân Quỳnh! Thơ và Nhạc có mối duyên mặn mòi khăng khít từ ngàn xưa, và ngàn đời sau vẫn thế!

(...) Những tâm tình của nhà thơ hay nhạc sĩ đều là những tư liệu rất đáng để chúng ta học hỏi về nghề nghiệp, về nghệ thuật cũng như mối đồng cảm sâu sắc dệt nên ca từ day dứt lòng người, đọng lại mãi với năm tháng. Nghe thôi chưa đủ, phải tìm đọc cả nguyên tác, phải đặt mình vào hoàn cảnh ra đời của bài thơ mới thấy được cái hay, cái đẹp của những vần thơ bất diệt với thời gian...

1. Bài học đầu cho con
Thơ Đỗ Trung Quân, Giáp Văn Thạch phổ nhạc.
Bài hát "Quê Hương"
Link ca khúc: https://www.youtube.com/watch?v=bFii5TFgdpM

Có một điều ít người biết đó là có một nhạc sĩ khác cũng đã phổ nhạc bài thơ này, cụ thể là nhạc sĩ Anh Bằng cũng đã phổ nhạc bài hát này. Ca khúc được thể hiện qua giọng ca của Ý Lan:
Link:
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/qu...so2PiL21S.html

1. Bài học đầu cho con
Thơ Đỗ Trung Quân

Quê hương là gì hả mẹ
Mà cô giáo dạy hãy yêu?
Quê hương là gì hả mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều?

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Tiếng ếch râm ran bờ ruộng
Con nằm nghe giữa mưa đêm

Quê hương là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói
Sau chiều tan học mưa rơi

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người đều có
Vừa khi mở mắt chào đời
Quê hương là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người!

(còn tiếp)

thylan
07-07-2015, 11:07 PM
Hôn Nhau Lần Cuối - Thơ Nguyễn Bính

Cầm tay, anh khẽ nói:
-- Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi ...

Rồi một hai ba năm
Danh thành anh trở lại
Với em, anh chăn tằm
Với em, anh dệt vải

Ta sẽ là vợ chồng
Sẽ yêu nhau mãi mãi
Sẽ se sợi chỉ hồng
Sẽ hát câu ân ái

Anh và em sẽ sống
Trong một mái nhà tranh
Lấy trúc thưa làm cổng
Lấy tơ liễu làm mành

Nghe lời anh em hỡi!
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi ...

HÔN NHAU LẦN CUỐI - Nhạc sĩ Văn Phụng phổ nhạc

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/hon-nhau-lan-cuoi-van-phung-nguyen-binh-khanh-ly-ft-elvis-phuong.Lg2TvNySMB.html

HÔN NHAU LẦN CUỐI - Thơ Nguyễn Bính - Phổ nhạc Văn Phụng
Tiếng hát: Quang Dũng

DQCBgGaZhcY

thylan
07-07-2015, 11:19 PM
Tống Biệt Hành
Tác giả: Thâm Tâm

Đưa người ta không đưa qua sông
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thẫm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Môt giã gia đình, môt dửng dưng.
Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn không về, bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.

Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ muà hạ sen nở nốt
Môt chị, hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai giòng lệ sót

Ta biết người buồn sáng hôm nay
Trời chưa vào thu tươi lắm thay
Em nhỏ thơ ngây đôi mắt ướt
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay..

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thât
Mẹ! thà coi như chiếc lá bay
Chị! thà coi như là hạt bụi
Em! ừ xem như hơi rượu cay

Tống biệt hành
Thơ Thâm Tâm
Phổ nhạc: Trầm Tử Thiêng
Tiếng hát: Khánh Ly



8TIZeA8WWM8

thylan
09-07-2015, 10:19 PM
Nhà thơ QUANG DŨNG và Nhạc sĩ PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG
với" ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY"

Bài thơ Đôi Mắt Người Sơn Tây của Quang Dũng, được người yêu thơ thuộc nằm lòng.
Cũng là tên một bài hát nổi tiếng của nhạc sỹ Phạm Đình Chương, mà người yêu nhạc còn mải mê gần nửa thế kỉ qua.

Giải đáp bí ẩn "Đôi mắt người Sơn Tây"

Quang Dũng là nhà thơ thời tiền chiến có nhiều bài thơ hay, trữ tình như: Tây Tiến, Đôi bờ.. nhưng Đôi mắt người Sơn Tây là một bài thơ được nhiều người ái mộ. Bài thơ nói lên cuộc gặp gỡ đượm màu chia ly giữa nhà thơ với ngườI con gái trong thời loạn lạc, một thoáng quen nhau và chia tay giã biệt - một cuộc tình buồn ngắn ngủi:

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến mớI ra đi
Cách biệt bao lần quê Bất bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Như vậy ngườI con gái nầy chắc hẳn ở Sơn Tây, và đã gặp nhà thơ? Nhưng nàng là ai, tên gì, làm gì, ở đâu? nhiều giai thoại cho rằng Quang Dũng quen người con gái Pháp (Vì có câu “Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương“?) nhưng Tây Phương cũng là địa danh của tỉnh Sơn Tây ngày ấy (nay là tỉnh Hà Tây) với ngôi chùa Tây Phương nổi tiếng (Bài thơ Các vị La Hán ở chùa Tây Phương của Huy Cận ).

Trong lịch sử thi ca đã có nhiều thiếu nữ làm ngẩn ngơ bao người thưởng ngoạn, luôn cả các văn nhân thi sĩ như chuyện của nàng T.T.KH tác giả bài Hai sắc hoa Tigôn, hay hình ảnh người con gái trong Tống biệt hành của Thâm Tâm (…Em nhỏ thơ ngây đôi mắt biếc- gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…) đã làm các nhà phê bình tốn bao nhiêu giấy mực. Thời kháng chiến ngoài những bài thơ trữ tình kể trên, Quang Dũng còn có những bài thơ khác cũng hay như bài Những làng đi qua:

Những làng trung đoàn ta đi qua
Tiếng quát dân quân đầu vọng gác
Vàng vọt trăng non đêm tháng chạp
Nùn rơm khói thuốc bạch đầu quân

Quang Dũng là người đa tài, có thời gian nhà thơ sống bằng nghề vẽ tranh, làm nhạc công cho gánh hát… Trong kháng chiến, có lần Quang Dũng tham dự cuộc triển lãm hội họa với bức tranh tựa đề: Gốc Bàng. Ông còn soạn cả nhạc nữa, bài Ba Vì mờ sương được nhiều người hát trong thời kháng chiến:

Ba Vì mờ cao
Làn sương chiều xa buông
Gió về hương ngát thơm
Đưa hồn về đâu …?

Trở lại chuyện Người con gái Sơn Tây, theo nhạc sỹ Phạm Duy (Bạn học của Quang Dũng ở trường Thăng Long Hà Nội - Quang Dũng, người to con nhưng rất hiền, ngồi sau Phạm Duy hai hàng ghế) kể lại: Lúc Quang Dũng còn là đại đội trưởng trung đoàn Tây Tiến đóng quân ở Hoà Bình. Vừa được nghỉ phép, về thăm gia đình ở Phùng thuộc tỉnh Sơn Tây, anh tạt qua nơi có tên là Kinh Đào ở gần chợ Đại, thăm ngườI tình cũ tên là Nhật. Người tình nầy, còn có một mỹ danh nữa là Akimi, nàng có hàng cà phê trong vùng cách mạng mà ông thường hay ghé uống. Nàng chính là người đẹp Sơn Tây, nguồn cảm hứng dạt dào cho Quang Dũng viết bài Đôi mắt người Sơn Tây, ông đã tặng nàng bài thơ có câu :

Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
Em đã bao ngày em nhớ thương

Akimi Nhật sống cùng mẹ, trong cái quán nước đơn sơ này, nhà thơ thường hay lui tới, có lần Quang Dũng sáng tác ngay một bài thơ ca ngợi nàng và dán ngay lên vách nứa:

Tóc như mây cuốn, mắt như thuyền
Khuấy nước kênh đào sóng nổi lên
Ý nhị mẹ cười sau nếp áo
Non sông cùng đắm giấc mơ tiên…

(Đây là bài thơ mới phát hiện sau nầy do chính bà Nhật - định cư ở Hoa Kỳ cung cấp ).
Qua thơ, người thưởng thức vẫn thấy một bóng hình đẹp, lãng mạn của người con gái, tuy rằng không thấy mặt…?. Có lần Phạm Duy cùng Quang Dũng đi xe đạp về chợ Neo, hai người chạy song song trên đường làng. Thi sĩ kể về mối tình của mình với người đẹp Akimi và đọc lên bài thơ tặng nàng:

Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
Sông kia từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi gió heo về một sớm mai
(Đôi bờ )

http://asobi.vn/images/locations/1267356887_935cedbda0.jpg

Sau này, chiến tranh lan rộng, Akimi theo mẹ về thành bỏ lại người xưa, tan vỡ một mối tình.
Tới 1954, nàng di cư vào Nam, sống ở Sài Gòn, một thời là kiều nữ của nhà hàng Tự Do, đến 1975 sang Mỹ định cư. Nàng đi để lại cho Quang Dũng một nỗi nhớ ơ hờ chỉ biết.
Bên nầy đất nước nhớ thương nhau

Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào…

Bài thơ càng nổi tiếng như cồn ở Miền Nam, khi cố nhạc sỹ Phạm Đình Chương phổ nhạc qua cung thứ rất hay, trở thành phổ biến trong quần chúng qua giọng hát truyền cảm của nam danh ca Duy Trác .. Có người ngạc nhiên khi thấy ông phổ một lượt tới hai bài thơ trong đó: đoạn đầu ad lib lại lấy bài thơ Đôi Bờ, phần sau là phần chính, phổ từ bài thơ Đôi mắt người Sơn Tây, rất độc đáo, rất hiếm trong âm nhạc.

“Bao giờ tôi gặp em lần nữa, ngày ấy thanh bình chắc nở hoa. Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ, còn có bao giờ em nhớ ta…”. Đoạn ngâm này của Hoài Bắc mới tuyệt diệu làm sao. Đó là điểm nhấn trong suốt bản nhạc của ông. Thì ra, trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù tang thương binh lửa, dù đớn đau bởi đời sống nội tâm... người nghệ sĩ cũng để dành một chỗ trang trọng, êm ái, bí mật và kín đáo cho nàng thơ của mình.

Phạm Đình Chương tự hỏi, sau những mất mát đau thương của chiến cuộc, rồi một ngày thanh bình, ngày mà những sắc hoa sẽ lại nở, liệu nàng có nhớ đến ta chăng? Đó cũng chính là lời tâm tình của thi nhân Quang Dũng.

Phụ nữ muôn đời là niềm cảm hứng bất tận của thi nhân, của nhạc sĩ. Cho dù đôi lần, người phụ nữ là liều độc dược làm tan nát cả trái tim nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Và "nàng thơ" cũng làm Quang Dũng xót xa khi nàng bỏ về thành và vào Nam.

Bên cạnh đó, chính người phụ nữ cũng là "thần dược" xoa dịu những vết thương đang nhức nhối. Độc dược và tiên dược ấy đôi khi tách biệt nhau, đôi khi hòa lẫn nhau để làm thành một thứ xúc tác thần kỳ tạo ra những tuyệt phẩm để đời.

Ở đoạn cuối của bài hát có đoạn: “Đôi mắt người Sơn Tây, đôi mắt người Sơn Tây, buồn viễn xứ khôn khuây…”. Điệp từ “đôi mắt người Sơn Tây” được lặp lại hai lần với một nỗi u hoài man mác. Nhạc lúc này được cất lên cao vút, và người ca sĩ cũng xuất thần, xuất hồn theo bài hát.
Chính người đẹp Akimi, là nguồn cảm hứng dạt dào cho những bài thơ bất tử của Quang Dũng và Phạm Đình Chương là người có công đã chấp cánh tiếp cho thơ Quang Dũng bay cao, bay xa mãi trong lòng người...

Bài thơ ra đời vào thời kháng Pháp, bài nhạc được hoàn thành khoảng hơn hai mươi năm sau đó (năm 1970) và xuất bản vào năm 1972. Tác phẩm được trình bày hết sức trang nhã và đẹp mắt với nét chữ bay bướm.

Giờ đây, nhạc sĩ và thi nhân ắt hẳn đã tương ngộ nhau nơi miền miên viễn, có chăng còn lại cho đời là tuyệt phẩm "Đôi mắt người Sơn Tây" mà thôi...

http://seablogs.zenfs.com/u/pM_TtXqCFQOMr2MpvQM3JyGmCNw-/photo/ap_20100609023319573.jpg

Mời các bạn cùng thưởng thức"

ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG phổ thơ QUANG DŨNG
Tiếng hát: THÁI THANH

evBJpq4qlPI

Bài thơ: Đôi mắt người Sơn Tây

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì
Vầng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương ?
Mẹ tôi, em có gặp đâu không
Bao xác già nua ngập cánh đồng
Tôi nhớ một thằng con bé nhỏ
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông!
Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!
Đất đá ong khô nhiều suối lệ
Em đã bao ngày lệ chứa chan ?
Đôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Tôi gửi niềm nhớ thương
Em mang giùm tôi nhé
Ngày trở lại quê hương
Khúc hoàn ca rớm lệ
Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngó lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoát thổi đêm trăng
Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca
Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta ?
(1949)

Bài thơ: Đôi bờ

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về một sớm mai?
Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự
Kinh thành em có nhớ bên tê ?
Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến
Hiu hắt chiều sông lạnh bến tề.
Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ
Xa quá rồi em người mỗi ngả
Đôi bờ đất nước nhớ thương nhau
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?

Lời bài hát: Đôi mắt người Sơn Tây
Sáng tác: Phạm Đình Chương
Thơ: Quang Dũng

Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt em ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về,
khi chớm thu về một sớm mai
Đôi mắt Người Sơn Tây
U uẩn chiều luân lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây,
Buồn viễn xứ khôn khuây
Em hãy cùng ta mơ
Mơ một ngày đất mẹ
Ngày bóng dáng quê hương
Đường hoa khô ráo lệ
Tôi từ chinh chiến đã ra đi
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì
Sông Đáy chạm nguồn quanh phủ Quốc
Non nước u hoài,
non nước hao gầy, ngày chia tay
Em vì chinh chiến thiếu quê hương
Sài Sơn , Bương Cấn mãi u buồn
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ,
Em có bao giờ,
Em thương nhớ thương
Đôi mắt Người Sơn Tây
U uẩn chiều luân lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây,
buồn viễn xứ khôn khuây
Em hãy cùng ta mơ
Mơ một ngày đất mẹ
Ngày bóng dáng quê hương
Đường hoa khô ráo lệ
Đôi mắt Người Sơn Tây
Đôi mắt Người Sơn Tây
Buồn viễn xứ khôn khuây.

http://imagevietnam.vnanet.vn//Upload//2012/6/15/15-6KPVN81BaoAnh156201214256118.jpg

Thy Lan ST trên nguồn Internet

thylan
17-05-2017, 08:12 PM
EM CỨ HẸN - Thi sĩ Hồ Dzếnh

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa
Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ
Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa...


Bài thơ này đã được
nhạc sĩ Trần Thiện Thanh phổ nhạc thành bài hát Chuyện hẹn hò,
nhạc sĩ Anh Bằng thành bài hát Anh cứ hẹn
nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm thành bài hát cùng tên.

Anh Cứ Hẹn - NS Anh Bằng - Ca sĩ Như Quỳnh


rTkPWKeE3zA

Chuyện hẹn hò - NS Trần Thiện Thanh - Ca sĩ Nhật Trường

Bj1PIZw6QlI

Ngập ngừng - NS Hoàng Thanh Tâm

dmvYnG5u614

thugiangvu
17-05-2017, 09:13 PM
http://dulichkhatvongviet.com/wp-content/uploads/2015/02/hoa-hong-tinh-yeu.jpg


những bài thơ và nhạc thật hay muôn thuở nghe mà buồn xa xôi lắm chị Thylan ơi .
vài câu thăm chị , chúc chị luôn an vui thêm sức khoẻ chị nhé.

thylan
03-06-2017, 01:11 PM
http://dulichkhatvongviet.com/wp-content/uploads/2015/02/hoa-hong-tinh-yeu.jpg


những bài thơ và nhạc thật hay muôn thuở nghe mà buồn xa xôi lắm chị Thylan ơi .
vài câu thăm chị , chúc chị luôn an vui thêm sức khoẻ chị nhé.



Cảm ơn em yêu!
Tặng Thu Giang một bản nhạc CÓ BAO GIỜ EM HỎI - thơ của Thi sĩ Duyên Anh được NS Phạm Duy phổ thành ca khúc

Thi phẩm “Có Bao Giờ Em Hỏi” (Thi sĩ Duyên Anh)

Có bao giờ em hỏi
Quê hương mình ở đâu
Có bao giườ em đợi
Tháng mấy trời mưa ngâu
Có bao giờ em nói
Lời tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi
Hồn ta về với nhau

Mùi hương nào gợi nhớ
Vườn trăng thoảng hương cau
Con diều hâu đòi gió
Gửi nhạc sáo lên cao
Nhịp võng trưa mùa hạ
Ngày xưa ru ngày sau
Thi ca trong sữa lúa
Tiểu thuyết trên lụa đào

Em, bao giờ em khóc
Ngơ ngác vì chiêm bao
Chưa kịp mê tam cúc
Xuân hồng đã trôi mau
Chưa kịp hôn môi tết
Tháng giêng son phấn sầu
Bấy giờ em mới biết
Em đã chết từ lâu

Thi khúc “Có Bao Giờ Em Hỏi” (Nhạc sĩ Phạm Duy)

uFG-yIOJTyI

Có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?
Có bao giờ em đợi tháng mấy trời mưa ngâu?
Có bao giờ em nói câu tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi hồn ta về với nhau
Mùi hương nào gợi nhớ vườn trăng thoảng hương cau
Con diều nâu theo gió gợi nhạc sáo lên cao
Nhịp võng trưa mùa hạ ngày xưa ru ngày sau
Thi ca trong sữa lúa tiểu thuyết trên lụa đào
Có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?
Có bao giờ em đợi tháng mấy trời mưa ngâu?
Có bao giờ em nói câu tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi hồn ta về với nhau
Em bao giờ em khóc, ngơ ngác chuyện chiêm bao
Chưa kịp mê tam cúc, xuân hồng đã trôi mau
Chưa kịp hôn môi Tết, tháng giêng son phấn sầu
Bây giờ em mới biết, em đã chết từ lâu
Em đã chết từ lâu
Chết từ lâu…

thylan
03-06-2017, 04:47 PM
Anh Còn Nợ Em – duyên thơ nhạc giữa Anh Bẳng và Phạm Thành Tài

Bài ca chỉ có mấy câu thơ lập đi lập lại rất khéo, dễ nhớ, dễ thuộc, dễ hát, để phổ biến rộng rãi. Giai điệu ngọt ngào và đặc biệt bốn chữ “Anh Còn Nợ Em” thật tình tứ, quyến luyến.
https://www.youtube.com/watch?v=K8uRwqeZ_B0
K8uRwqeZ_B0

Nhạc sĩ Anh Bằng kể rằng đọc tập thơ nhỏ của Phạm Thành Tài, có mấy bài thơ ngắn, rồi thích thú phổ thành bản Anh Còn Nợ Em. Lời ca như sau :
“Anh còn nợ em, công viên ghế đá, công viên ghế đá, lá đổ chiều êm. Anh còn nợ em, giòng xưa bến cũ, giòng xưa bến cũ, con sông êm đềm. Anh còn nợ em, chim về núi nhạn, trời mờ mưa đêm, trời mờ mưa đêm. Anh còn nợ em, nụ hôn vội vàng, nụ hôn vội vàng, nắng chiếu qua rèm. Anh còn nợ em, con tim bối rối, con tim bối rối, anh còn nợ em. Và còn nợ em, cuộc tình đã lỡ, cuộc tình đã lỡ, anh còn nợ em.”
Trong mỗi đoạn nhạc, có 4 câu thơ mà có câu lập lại hai lần, toàn bài câu “anh còn nợ em” lập lại 8 lần; đó là nét riêng của ca khúc và lập lại mà nghe không chán.

http://cothommagazine.com/nhac/AnhBang/NSAnhBang-BaQuaPhuPhamThanhTai.jpg

Khi bài hát phổ biến, nhạc sĩ Anh Bằng nhờ người tìm tác giả bài thơ và khi tìm được thì thi sĩ Phạm Thành Tài đã qua đời hơn mười năm. Ông chép tay bài nhạc Anh Còn Nợ Em và tặng cho người vợ của thi sĩ làm kỷ niệm.

http://cothommagazine.com/nhac/AnhBang/ThoAnhConNoEm-PhamThanhTai.jpg

http://nvnorthwest.com/wp-content/uploads/2015/11/AnhConNoEm-AnhBang-PhamThanhTai1-556x680.jpg

Người ta vẫn thường nói nhạc chắp cánh cho thơ. Những câu thơ đưa vào bài hát được ca sĩ, được quần chúng hát khắp nơi. Bốn chữ Anh Còn Nợ Em, nói ra thì nghe rất bình thường ; nhưng hát thì trở nên tình tứ chứa chan bao ý nghĩa.
Thi sĩ Phạm Thành Tài ra đi năm 1997, nhạc sĩ Anh Bằng vừa giã từ giới yêu nhạc ngày 12 tháng 11 năm 2015. Mối duyên thơ nhạc giữa hai người tạo nên ca khúc nổi tiếng Anh Còn Nợ Em.

http://cothommagazine.com/nhac/AnhBang/NhaThoPhamThanhTai.jpg

Còn một bài thơ nữa của nhà thơ Phạm Thành Tài ANH CÒN YÊU EM cũng được Nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc với giai điệu ray rứt lòng người....Chúng ta sẽ nghe sau đây qua giọng ca Nguyên Khang

http://cothommagazine.com/nhac/AnhBang/ThoAnhConYeuEm-PhamThanhTai.jpghttp://cothommagazine.com/nhac/AnhBang/ThoAnhConYeuEm-PhamThanhTai-02.jpg

j5bOhBaG9QA

https://www.youtube.com/watch?v=j5bOhBaG9QA

Lệ Hà
03-06-2017, 04:58 PM
NHẠC & THƠ

Nhạc thơ chắp cánh hồn bay
Trọn đời mãi nhớ những ngày bên nhau
Mưa dầm ý lại dâng trào
Hương lòng gió thoảng biết bao nghĩa tình...

Lệ Hà

thylan
10-01-2018, 03:22 PM
Phạm Duy - Những bài phổ nhạc cho thơ hay nhất

Trong những tác phẩm của Phạm Duy - người du ca qua hai thế kỉ nhạc Việt, người nhạc sĩ tài hoa của nền tân nhạc Việt Nam - thật khó có thể phân định rạch ròi ranh giới giữa nhạc và thơ. Ông là người đã đưa hồn thơ quyện vào tiếng nhạc, khiến nhạc và thơ cứ vấn vít, giao hòa trong một vẻ đẹp quyến rũ, diệu kì.

Phạm Duy có lẽ là nhạc sĩ phổ thơ hay nhất trong âm nhạc Việt Nam. Trình độ phổ thơ của ông đã lên đến độ thần tình khi khéo léo đưa những giai điệu tinh tế nhập vào thơ, chắp cánh để thơ thăng hoa trong cõi bất tử.

Nhạc phổ thơ của Phạm Duy đa dạng về tiết tấu, phong phú trong cảm xúc, lúc trữ tình, thi vị khi phổ “Cô hái mơ” của Nguyễn Bính, “Tiếng sáo Thiên Thai” của Thế Lữ; lúc lặng buồn, hiu hắt khi phổ “Ngậm ngùi” của Huy Cận, “Còn chút gì để nhớ” của Vũ Hữu Định.
(Nhạc xưa)
i5q9YpexrnQ

Huy Thanh
11-01-2018, 11:13 AM
NHẠC & THƠ

Những buổi âm hòa nhạc với thơ
Thuyền ai lặng lẽ bến sông chờ
Kiên trì xướng họa bừng câu trỗi
Nhẫn nại trêu đùa thả ý mơ
Rộn rã hương tình thêu cảnh núi
Triền miên biển nghĩa nối đôi bờ
Đời hoa rạng rỡ nhưng dường ngắn
Những buổi âm hòa nhạc với thơ.

Huy Thanh
11/01/2018

Tran Xuan Sinh
12-01-2018, 09:46 AM
NHẠC & THƠ

Những buổi âm hòa nhạc với thơ
Thuyền ai lặng lẽ bến sông chờ
Kiên trì xướng họa bừng câu trỗi
Nhẫn nại trêu đùa thả ý mơ
Rộn rã hương tình thêu cảnh núi
Triền miên biển nghĩa nối đôi bờ
Đời hoa rạng rỡ nhưng dường ngắn
Những buổi âm hòa nhạc với thơ.

Huy Thanh
11/01/2018

NHẠC CÙNG THƠ

Trang đời mãi kết nhạc cùng thơ
Nếu bảo còn nghi hãy đợi chờ
Cuộc sống thanh bình luôn ý mở
Gia đình hạnh phúc vẫn niềm mơ
Tưng bừng điệu múa theo tầm cỡ
Rộn rã thuyền đi khỏi cát bờ
Cảnh đó người đây hòa nhịp thở
Trang đời mãi kết nhạc cùng thơ./.

TXS 12/01/2018

thylan
05-06-2019, 03:58 PM
Bài thơ tình đẹp nhất Việt Nam
"EM MÃI LÀ HAI MƯƠI TUỔI"

Đẹp và cao thượng. Chan chứa thương yêu.

Bài thơ “như cơn gió hiền hòa thổi về lay động xao xác những khóm lá non xanh một thời”, ấy là chữ dùng của Nguyễn Trường Văn cho bài thơ “Em mãi là hai mươi tuổi” của nhà thơ Quang Dũng mà buổi đầu có tên “Không đề”. Quả đúng thế thật! Bởi với Quang Dũng, trước đây ta chỉ nghe cái ào ạt, hùng tráng, dữ dội, mạnh mẽ của “Tây Tiến” và nỗi nhớ cũng rất Tây Tiến “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới/ Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”, chứ chưa hề nghe nỗi nhớ mang mang, ngọt ngọt, vấn vương, xao xác kiểu: “Những cây ổi thơm ngày ấy/ Và vầng hoa ngâu mưa thu”.

Những dòng hồi tưởng của người đàn ông tóc đã “thành mây trắng” về người con gái năm xưa là một nỗi cô đơn, buồn vắng trong trẻo đến lạ lùng: “Con đường xưa/ Những mùa trút lá/Cành bàng mồ côi/ Cổng cũ rêu phong...” và ở đó có người “Em tuổi hai mươi/Yêu anh hào hiệp…”. Bây giờ “Tóc anh đã thành mây trắng/Mắt em dáng thời gian qua” mất rồi! Dòng hồi tưởng quay ngược thời gian bằng việc “Bỏ em, anh đi/ Đường hai mươi năm/ Dài bao chia ly”, nghe xót xa, đau đớn pha nỗi ân hận muộn màng. Nhìn lại, thời gian như “vó câu qua cửa sổ” mới thấy cuộc đời dài rộng như sông, như biển trong khi đời người bé nhỏ, mong manh. Bỏ em anh đi, anh xót xa, đau đớn lắm! Thôi, đời là vậy, em ơi đừng khóc nữa: “Thôi em nước mắt/Đừng rơi lã chã”, Quang Dũng nói là nói thế để động viên người xưa nhưng thật tình trong trái tim ông cũng nhỏ lệ khi ông da diết gọi sông dài, biển rộng: “Sông ơi! dài sao/ Rộng ơi! biển cả”.

Quang Dũng đã viết: “Có những vợ chồng/ Không là trăm năm/ Mà tình yêu thương”. Kỳ thực, để cắt nghĩa cho người ta hiểu thật khó. Nhưng cảm bằng trái tim thì trở nên dễ hiểu vô cùng. Cho dù ông trời không cho họ thành chồng vợ, không được ở cùng nhau “răng long đầu bạc”, nhưng tình yêu ấy, nỗi niềm ấy vẫn mãi đong đầy, vẫn mãi lưu luyến. Người xưa và ngày cũ lưu luyến đến thắt lòng ngày gặp lại là bởi trong trái tim chúng ta: “Em mãi là hai mươi tuổi/Ta mãi là mùa xanh xưa”.

Ở nơi ấy, ở khoảng thời gian ấy, hai mươi năm trước, ta (em và tôi) đã dệt nên mùa xanh yêu thương. Bởi vậy, bây giờ, cho dù gặp lại tóc anh đã “thành mây trắng” và mắt em đã mang “dáng thời gian qua” thì cái tình ấy vẫn vô cùng đẹp đẽ, mãi mãi đẹp đẽ. Người xưa vẫn mãi là mùa xanh trong ta. Và ta cùng nâng niu, gìn giữ “giữ mãi tình người cho đẹp”.
(Nguồn Net)

"Không Đề" hay "Em Mãi là 20 Tuổi'

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Những cây ổi thơm ngày ấy
Và vầng hoa ngâu mưa thu
Tóc anh đã thành mây trắng
Mắt em dáng thời gian qua

Ngày nay ngày nay
Chuyện đẹp qua đi
Thời gian gấp ruổi
Còn lại chúng ta

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp

Ơi! Con đường xưa
Những mùa trút lá
Cành bàng mồ côi
Cổng cũ rêu phong
Ý đợi người

Ơi! Con đường xưa
Men vườn ổi thơm
Em tuổi hai mươi
Yêu anh hào hiệp
..........................

Bỏ em anh đi
Đường hai mươi năm
Dài bao chia ly
Có những vợ chồng
Không là trăm năm
Mà tình thương yêu …

Sông ơi! Dài sao
Rộng ơi! Biển cả
Thôi em nước mắt
Đừng rơi lã chã

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp.

Bài thơ có tất cả ba nhạc sĩ phổ nhạc khác nhau Phạm Trọng Cầu, Việt Dzũng và Khúc Dương.
Bài nhạc của Phạm Trọng Cầu và Khúc Dương tên là "Em Mãi là 20 Tuổi" .
Bài nhạc của Việt Dzũng tên là "Có Những Cuộc Tình Không là Trăm Năm"
Mỗi một bài có nét hay của nó.

thylan
05-06-2019, 04:06 PM
Em mãi là hai mươi tuổi
Thơ Quang Dũng
Nhạc Khúc Dương
Tiếng Hát Camille Huyền

wa7r-GlOeEE

Mãi em là 20 tuổi (thơ Quang Dũng nhạc Phạm Trọng Cầu)
Tiếng hát Thu Phương

7KtlyEjmP7k

CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH KHÔNG LÀ TRĂM NĂM
Thơ Quang Dũng
Nhạc Việt Dzũng
Tiếng Hát Dạ Nhật Yến

4b46sJdfwXA

thylan
21-07-2019, 07:11 PM
Nhạc sĩ Phạm Duy nói về việc phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên

https://sites.google.com/site/ccamnhac/_/rsrc/1416861598024/ccan-67/ntn.jpg?height=400&width=365
Nguyễn Tất Nhiên
tranh chân dung của họa sĩ Đinh Cường

Saigon 1972. Ðây là lúc những khổ đau của Tết Mậu Thân chưa kịp phai mờ trong đời sống của mọi người thì xẩy ra những nhức nhối của mùa hè đỏ lửa… Tôi hết chạy trốn vào đạo ca thì lại nhào ra với chiến ca, hết hạ mình xuống với vỉa hè ca, tục ca thì lại vươn lên với nữ ca, bé ca, bình ca… Tôi thèm thuồng được soạn tình ca, nhưng phải là tình ca không rầu rĩ cơ…

Thế rồi tôi gặp Nguyễn Tất Nhiên. Trong bầu không khí thơ ở miền Nam hơi nặng nề vào lúc đó, đầy rẫy những bài thơ chủ đề về chiến tranh, hoà bình… thì thơ của chàng thư sinh mới 17 tuổi này là thơ phi chính trị. Thơ rất hồn nhiên, rất ngộ nghĩnh, theo tôi, nếu đem phổ nhạc thì sẽ cũng sẽ rất hợp với giọng hát trẻ trung (Duy Quang) trong ban nhạc gia đình là ban THE DREAMERS mà tôi đang cần “lăng xê”.

Sau khi tôi phổ bài Thà là Giọt Mưa Rớt Trên Tượng Ðá, Nguyễn Tất Nhiên cung cấp cho tôi thêm nhiều bài thơ để tôi biến thành những ca khúc trẻ trung của thời đại như Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ, Em Hiền Như Ma Soeur, Anh Vái Trời hay là Anh Nam Kỳ Dễ Thương, Hãy Yêu Chàng, Hai Năm Tình Lận Ðận… Những tên bài hát phần nhiều do tôi đặt ra, chẳng hạn CÔ BẮC KỲ NHO NHỎ được rút ra từ bài thơ mang tên ÐÁM ÐÔNG.

Ði qua đời tôi có khá nhiều thi nhân thuộc nhiều thế hệ, đa số đều như tôi, đều khá hồn nhiên, nghĩa là có tí máu điên. Nhưng trong làng thơ Việt Nam, có ba nhà thơ hồn nhiên nhất, có nhiều máu điên nhất, đó là Nguyễn Ngu Ý, Bùi Giáng và Nguyễn Tất Nhiên… cả ba vị đều đã từng là thượng khách của DƯỠNG TRÍ VIỆN BIÊN HOÀ, nơi tôi đã có lần đến thăm một trong ba vị đó (Cũng cần ghi thêm : Giám Ðốc của dưỡng trí viện này là con trai của nhà văn Bình Nguyên Lộc, bạn tôi).

Phạm Duy

Tình Khúc Nguyễn Tất Nhiên : Những Năm Tình Lận Đận

AGQuylSASXk

Tình Khúc Nguyễn Tất Nhiên : Những Năm Tình Lận Đận
( Phát hành 1984 )
1. Vào Tình Khúc – Nguyễn Tất Nhiên đọc
2. Thà Như Giọt Mưa – thơ Nguyễn Tất Nhiên – nhạc Phạm Duy – Lệ Thu
3. Như Màu Nắng Sân Trường - thơ Đào Văn Dũng – nhạc Nguyễn Tất Nhiên – Duy Quang
4. Saigon trên đường Nguyễn Du – Nguyễn Tất Nhiên – Lệ Thu
5. Em Hiền Như Ma Soeur – thơ Nguyễn Tất Nhiên – nhạc Phạm Duy – Sĩ Phú
6. Khi Nào Em Vượt Biển – thơ Bắc Phong nhạc Nguyễn Tất Nhiên – Khánh Ly
7. Xin chở tình ta theo – thơ Nguyễn Tất Nhiên nhạc Nguyễn Hữu Nghĩa – Lệ Thu
8. Hai Năm Tình lận đận – thơ Nguyễn Tất Nhiên – nhạc Phạm Duy – Sĩ Phú
9. Chiều trên đường Hồng thập Tự – Nguyễn Tất Nhiên – Khánh Ly
10 Nga – thơ Nguyên Sa – nhạc Nguyễn Tất Nhiên – Duy Quang
11 Sông chiều áo trắng – Nguyễn Tất Nhiên – Sĩ Phú
12 Paris Thu Khúc – Nguyễn Tất Nhiên – Lệ Thu
13 Trên nát tan tôi – Nguyễn Tất Nhiên – Duy Quang