sông hồng
22-02-2016, 09:55 PM
Cứu người (http://thaythucys.blogtiengviet.net/2016/02/22/c_u_ng_i)
Xem clip cậu thanh niên ngã xuống hồ chết trước sự vô tâm của bao nhiêu người xung quanh, chợt nhớ quá khứ mình đã từng cứu mấy trường hợp ngã nước: giếng, kênh, hồ. Một lần mình rất áy náy vì hết lòng hết sức mà không thể cứu sống được em bé trai tầm 14 tuổi. Hai lần kia thì thành công với mức khác nhau: Tự mình cứu và lần thì có cả hô hào.
Lần đầu tiên, một cháu gái tầm 5 tuổi chơi cùng các bạn ở xóm. Cháu nô đùa thế nào rồi ngã lộn xuống giếng sâu khoảng 10m. Mức nước sâu khoảng 3m.Mình đang ốm, lại bế con nhỏ mấy tháng. Vô cùng lo lắng, mình chạy ra xóm hô hào xem có ai đến hợp tác cùng cứu. May có hai ông trung niên, một bà trung niên và mình . các cháu nhỏ hoảng sợ co lại trong sân. Lúc này mình mới có người bế con hộ, mấy người nhanh chóng ra giếng. May quá. Cháu đang chới với. Chúng tôi liền lấy dây gầu buông xuống bảo cháu túm chặt rồi kéo lên. Khi với tóm được tóc , chúng tôi mừng khôn tả
. Cháu mới uống ít nước, mặt mày tái mét, người run cầm cập. Con bé rất xinh, là con ngoài dã thú của một phụ nữ cùng thôn đi thanh niên xung phong trên Sơn La về, phải ở nhờ lang bạt do anh trai chị dâu đuổi, chiếm hết đất đai không cho. Thật phúc đức, cháu mà chết hôm đó chắc cô ấy không sống nổi.
Lần thứ hai, một ngày thu lạnh, sương mờ. Buổi sáng, tầm 9 giờ, mình phóng xe máy xuống một nhà cuối làng, rìa đồng, gần một hồ rộng ( gốc tích là khu vực đào ao lấy đất làm gạch cũ đã thành hồ sâu hoắm). Khu vực này có mấy nhà mới đến ở, rất vắng người qua lại. Một tốp trẻ trai bơi lội ở đấy mà mình không biết. Đang mải mê xúc ít cát ( xin của người nhà còn thừa) về nhà làm cái bể lọc thì chợt có thằng bé hớt hơ hớt hải chạy đến nói lắp bắp:
- Chú ơi! Chú ... cứu ...b...ạn... ch...áu v...ới ! Nó ... bơi cũng chúng cháu, thi lặn mà mãi một lúc rồi không thấy nó lên...
- Trời ! Một lúc rồi nó không lên thì chết rồi còn gì... Sao các cháu dại thế, không báo ngay cho ai gần lúc đó chứ.
- Chúng... cháu sợ quá!... Nhìn mãi không có ai đi qua.. giờ thấy chú, chúng cháu chỉ biết nhờ chú thôi
Tôi quên cả xe, cát lao nhanh về phía hồ cách đó khoảng 100m. Vội hỏi nó mất chỗ nào rồi cứ thế cả quần , áo len lao xuống. Tôi tự tin vào khả năng bơi lội của mình hồi trẻ trâu đã từng tôi luyện trên sông nước. Nước lạnh buốt.. càng lặn sâu càng lạnh thót tim tưởng như xuống tận âm ti địa ngục.Có chỗ sâu tới 3 m. Khua mài bán kính tầm 10m vẫn không thấy đâu. Vừa đó, một thanh niên trong xóm, một thanh niên đi chợ bán hàng về qua phía trước biết tin đều lao xuống cùng tôi. cả ba đều tầm tuổi nhau, từng chơi thân hồi chăn trâu. Chúng tôi phân nhau ra và tình cờ cậu đi chợ chạm phải người, kêu ngay:
- Nó đây rồi! Tao vừa chạm vào xong...
Cả ba lao vào đó và vớt được nó lên. Chúng tôi dốc ngược, chạy cho nước ra hết, rồi đặt xuống hô hấp nhân tạo.
Người thằng bé nhẽo , bụng lép kẹp, tím ngắt, lạnh toát, ... Chúng tôi không thể cứu được em sống lại vì đã quá muộn.
Lần thứ ba, cách đây vài năm.
Một buổi chiều tối mùa hè, đúng kì thi đại học lần hai, ngày 9-7. Tôi ra đồng cấy giúp vợ 1 lối lúa còn lại. Do quá nóng, lại ít việc nên mãi chập tối tôi mới đi. Vả lại, tôi cấy rất nhanh nên cấy lúc trời dịu, hơi đâu phải đi lúc nóng.
Cũng vì cấy nốt nên xung quanh người ta cấy xong rồi, đồng vắng tanh. Lại là khu vực cuối đồng , giáp ranh với cánh đồng rộng của xã SD, bên mương nước đầy ắp nước đang chảy về cuồn cuộn, kéo theo từng mảng bèo tây đặc sệt. Mặt nước đầy nên rộng đến 5m, sâu tầm 2 m. Do là nơi hẻo lánh nên bờ kênh rất hẹp, đất lởm chởm mấp mô như núi đồi, Cỏ mọc um tùm quanh mép kênh. Chẳng còn ai thả bò, cắt cỏ như xưa nên cỏ mọc hoang, làm nơi trú ẩn cho rắn đến ghê người khi có việc đi qua .
Nắng tắt dần, trời chạng vạng, tôi chỉ còn tầm 3 m nữa là tới bờ kênh.
Bỗng.. nghe như có tiếng ai gọi tôi:
- Chú... ơi! cứu... cháu... với! Chú.. ơi! cứu.. cháu .. với!
đến mấy lần như thế. Tôi giật mình đứng lên, ngó xung quanh.. Lạ.. chẳng thấy ai, vắng tanh kinh người! sao lại có tiếng kêu cứu? Được hay là... Tôi chợt nghĩ đến hiện tượng ma trêu.. Được hay là có thật... Vốn từ lâu quen với niệm phật, tụng kinh nên tôi không hề sợ,bình tĩnh quan sát tiếp...Nhìn phía xa, phía nam, cách tôi tầm 200 m có cánh tay chới với, tiếng kêu yếu dần.. Dù là ma thì tôi cũng phải lại xem sao.. càng lại gần, tôi càng thấy rõ là người thật. Một cô gái, rất trẻ đẹp đang chới với dưới kênh nước sâu đầy, cách mép bờ tầm 1 m . Một tay cháu cố túm chặt bụi cỏ gà mong manh đang đứt rơi xuống nước.xe máy màu xanh, hãng hon đa cũ cũng nằm chông chênh một nửa đầu dưới nước, một phần bánh sau trên bờ cỏ. Bèo tây phủ kín cả người ngợm và xe.Một túi quần áo nằm trên bờ dính đầy bùn đất. Tôi nhanh chóng xác định thời gian và khả năng là rất khó khăn vì sắp tối mịt, lại không có ai. Nhìn thấy hai, ba người đi làm về tít xa, cách đến nửa km.. tôi lấy hết sức gọi thật to mà vô vọng. Cái miệng khỏe giọng của tôi lúc này bất lực. Một mình, làm sao cứu nổi cháu đây? Tôi nhanh chóng tính toán và vào cuộc.Không được phép mắc sai lầm. Chẳng những không cứu được mà cả hai cũng chết. Tôi tin vào khả năng bơi nên không lo , chỉ e cái khoản kéo xe máy lên. Cứu cô gái lên thì đơn giản. Tôi nhảy xuống đẩy cô vào bờ rồi bảo cô túm chăt bụi cỏ khác. Tôi lên bờ kéo cô lên.Coi như đã cứu cô thoát chết. Mặt cô bé như thần chết, tím tái , run rẩy. răng cô đánh vào nhau lập cập ( mà đang ngày hè nóng bức), nói không ra hơi:
- Ch.áu.. cám .. ơn. chú...
Tôi quan sát nhanh thấy cháu rất xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, tầm 20 tuổi. tóc dài, đen rất dịu dàng.Một chút sau,chờ chờ cho cháu định thần,
tôi thắc mắc hỏi cháu:
- Tại sao cháu lại đi vào đây? Cháu đi cấy à?
- Không ạ? Cháu người bên làng Sd. Cháu không làm ruộng bao giờ. Cháu buôn quần áo ... Cháu chưa đi vào đây bao giờ... Cháu toàn đi đường quốc lộ đầy ô tô đằng kia chú ạ. Hôm nay cháu vào chợ X lấy hàng về bán.Cháu nhớ hôm nay em cháu thi đại học khôi D. Em cháu dặn cháu chiều về phải đi đón em. Thế mà không hiểu sao lúc về cứ như có người đưa cháu, bảo cháu, bắt cháu phải đi loanh quanh vào khu vực hẻo lánh này. Cháu cũng không hiểu sao cháu lại có thể đi xe máy lẻn vào tận bờ hẹp này, Rồi như có người bảo cháu phải đi xuống nước...Khi ngã xuống , cháu chợt tỉnh và tìm cách kêu cứu...Cháu không thấy ai.. cháu sợ quá! May cháu nhìn thấy chủ đang cấy...
-Thôi , cháu yên tâm.. Giờ để tính xem có lấy được xe máy lên không nào.
Tôi nhảy xuống, bảo cháu cố giữ chặt bánh xe sau trên bờ. Tôi đẩy bánh trước vào sát bờ và cứ thế cố sức ( dù rất mệt) đẩy được bánh trước lên. Lại lo tiếp.. làm sao quay xe lại được để dắt ra đường phía ngoài, thoát khỏi chỗ nguy hiểm này? Lần đầu tiên tôi phải tự mình quay xe trong tình thế cực nguy hiểm do bờ quá hẹp, lại lởm chởm, trơn. Chỉ sơ sẩy phát là cả người và xe lao xuống nước... Tôi xác định tọa độ, tâm điểm làm trụ và hết sức quay xe cực nhanh. Thoát rồi! Cô bé mừng quá reo lên;
- Được rồi! Được rồi chú ạ..
Đạp mãi xe không nổ. Ướt bugi rồi...
Đành dắt ra con đường lớn phía trong. Phải đến 300 m mới thoát khỏi khu vực nguy hiểm. Lại may là không dính cụ rắn nào, cụ đỉa sù nào...Trong thâm tâm tôi tìm ra hai đáp án: Có thể cô bé này bị dấu hiệu thần kinh? Cùng có thể cô bé bị ma bắt nhưng do tốt phước nên qua được.
Không yên tâm. Tôi nổ máy ron rồi để cháu lên xe đi. Tôi đứng quan sát cho đến khi cháu về đến địa phận xã cháu, có nhiều người, xe cộ, hàng quán tôi mới yên tâm quay lại cấy nốt, dù là cấy mò chập tối.
A Di Đà Phật !
Xem clip cậu thanh niên ngã xuống hồ chết trước sự vô tâm của bao nhiêu người xung quanh, chợt nhớ quá khứ mình đã từng cứu mấy trường hợp ngã nước: giếng, kênh, hồ. Một lần mình rất áy náy vì hết lòng hết sức mà không thể cứu sống được em bé trai tầm 14 tuổi. Hai lần kia thì thành công với mức khác nhau: Tự mình cứu và lần thì có cả hô hào.
Lần đầu tiên, một cháu gái tầm 5 tuổi chơi cùng các bạn ở xóm. Cháu nô đùa thế nào rồi ngã lộn xuống giếng sâu khoảng 10m. Mức nước sâu khoảng 3m.Mình đang ốm, lại bế con nhỏ mấy tháng. Vô cùng lo lắng, mình chạy ra xóm hô hào xem có ai đến hợp tác cùng cứu. May có hai ông trung niên, một bà trung niên và mình . các cháu nhỏ hoảng sợ co lại trong sân. Lúc này mình mới có người bế con hộ, mấy người nhanh chóng ra giếng. May quá. Cháu đang chới với. Chúng tôi liền lấy dây gầu buông xuống bảo cháu túm chặt rồi kéo lên. Khi với tóm được tóc , chúng tôi mừng khôn tả
. Cháu mới uống ít nước, mặt mày tái mét, người run cầm cập. Con bé rất xinh, là con ngoài dã thú của một phụ nữ cùng thôn đi thanh niên xung phong trên Sơn La về, phải ở nhờ lang bạt do anh trai chị dâu đuổi, chiếm hết đất đai không cho. Thật phúc đức, cháu mà chết hôm đó chắc cô ấy không sống nổi.
Lần thứ hai, một ngày thu lạnh, sương mờ. Buổi sáng, tầm 9 giờ, mình phóng xe máy xuống một nhà cuối làng, rìa đồng, gần một hồ rộng ( gốc tích là khu vực đào ao lấy đất làm gạch cũ đã thành hồ sâu hoắm). Khu vực này có mấy nhà mới đến ở, rất vắng người qua lại. Một tốp trẻ trai bơi lội ở đấy mà mình không biết. Đang mải mê xúc ít cát ( xin của người nhà còn thừa) về nhà làm cái bể lọc thì chợt có thằng bé hớt hơ hớt hải chạy đến nói lắp bắp:
- Chú ơi! Chú ... cứu ...b...ạn... ch...áu v...ới ! Nó ... bơi cũng chúng cháu, thi lặn mà mãi một lúc rồi không thấy nó lên...
- Trời ! Một lúc rồi nó không lên thì chết rồi còn gì... Sao các cháu dại thế, không báo ngay cho ai gần lúc đó chứ.
- Chúng... cháu sợ quá!... Nhìn mãi không có ai đi qua.. giờ thấy chú, chúng cháu chỉ biết nhờ chú thôi
Tôi quên cả xe, cát lao nhanh về phía hồ cách đó khoảng 100m. Vội hỏi nó mất chỗ nào rồi cứ thế cả quần , áo len lao xuống. Tôi tự tin vào khả năng bơi lội của mình hồi trẻ trâu đã từng tôi luyện trên sông nước. Nước lạnh buốt.. càng lặn sâu càng lạnh thót tim tưởng như xuống tận âm ti địa ngục.Có chỗ sâu tới 3 m. Khua mài bán kính tầm 10m vẫn không thấy đâu. Vừa đó, một thanh niên trong xóm, một thanh niên đi chợ bán hàng về qua phía trước biết tin đều lao xuống cùng tôi. cả ba đều tầm tuổi nhau, từng chơi thân hồi chăn trâu. Chúng tôi phân nhau ra và tình cờ cậu đi chợ chạm phải người, kêu ngay:
- Nó đây rồi! Tao vừa chạm vào xong...
Cả ba lao vào đó và vớt được nó lên. Chúng tôi dốc ngược, chạy cho nước ra hết, rồi đặt xuống hô hấp nhân tạo.
Người thằng bé nhẽo , bụng lép kẹp, tím ngắt, lạnh toát, ... Chúng tôi không thể cứu được em sống lại vì đã quá muộn.
Lần thứ ba, cách đây vài năm.
Một buổi chiều tối mùa hè, đúng kì thi đại học lần hai, ngày 9-7. Tôi ra đồng cấy giúp vợ 1 lối lúa còn lại. Do quá nóng, lại ít việc nên mãi chập tối tôi mới đi. Vả lại, tôi cấy rất nhanh nên cấy lúc trời dịu, hơi đâu phải đi lúc nóng.
Cũng vì cấy nốt nên xung quanh người ta cấy xong rồi, đồng vắng tanh. Lại là khu vực cuối đồng , giáp ranh với cánh đồng rộng của xã SD, bên mương nước đầy ắp nước đang chảy về cuồn cuộn, kéo theo từng mảng bèo tây đặc sệt. Mặt nước đầy nên rộng đến 5m, sâu tầm 2 m. Do là nơi hẻo lánh nên bờ kênh rất hẹp, đất lởm chởm mấp mô như núi đồi, Cỏ mọc um tùm quanh mép kênh. Chẳng còn ai thả bò, cắt cỏ như xưa nên cỏ mọc hoang, làm nơi trú ẩn cho rắn đến ghê người khi có việc đi qua .
Nắng tắt dần, trời chạng vạng, tôi chỉ còn tầm 3 m nữa là tới bờ kênh.
Bỗng.. nghe như có tiếng ai gọi tôi:
- Chú... ơi! cứu... cháu... với! Chú.. ơi! cứu.. cháu .. với!
đến mấy lần như thế. Tôi giật mình đứng lên, ngó xung quanh.. Lạ.. chẳng thấy ai, vắng tanh kinh người! sao lại có tiếng kêu cứu? Được hay là... Tôi chợt nghĩ đến hiện tượng ma trêu.. Được hay là có thật... Vốn từ lâu quen với niệm phật, tụng kinh nên tôi không hề sợ,bình tĩnh quan sát tiếp...Nhìn phía xa, phía nam, cách tôi tầm 200 m có cánh tay chới với, tiếng kêu yếu dần.. Dù là ma thì tôi cũng phải lại xem sao.. càng lại gần, tôi càng thấy rõ là người thật. Một cô gái, rất trẻ đẹp đang chới với dưới kênh nước sâu đầy, cách mép bờ tầm 1 m . Một tay cháu cố túm chặt bụi cỏ gà mong manh đang đứt rơi xuống nước.xe máy màu xanh, hãng hon đa cũ cũng nằm chông chênh một nửa đầu dưới nước, một phần bánh sau trên bờ cỏ. Bèo tây phủ kín cả người ngợm và xe.Một túi quần áo nằm trên bờ dính đầy bùn đất. Tôi nhanh chóng xác định thời gian và khả năng là rất khó khăn vì sắp tối mịt, lại không có ai. Nhìn thấy hai, ba người đi làm về tít xa, cách đến nửa km.. tôi lấy hết sức gọi thật to mà vô vọng. Cái miệng khỏe giọng của tôi lúc này bất lực. Một mình, làm sao cứu nổi cháu đây? Tôi nhanh chóng tính toán và vào cuộc.Không được phép mắc sai lầm. Chẳng những không cứu được mà cả hai cũng chết. Tôi tin vào khả năng bơi nên không lo , chỉ e cái khoản kéo xe máy lên. Cứu cô gái lên thì đơn giản. Tôi nhảy xuống đẩy cô vào bờ rồi bảo cô túm chăt bụi cỏ khác. Tôi lên bờ kéo cô lên.Coi như đã cứu cô thoát chết. Mặt cô bé như thần chết, tím tái , run rẩy. răng cô đánh vào nhau lập cập ( mà đang ngày hè nóng bức), nói không ra hơi:
- Ch.áu.. cám .. ơn. chú...
Tôi quan sát nhanh thấy cháu rất xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, tầm 20 tuổi. tóc dài, đen rất dịu dàng.Một chút sau,chờ chờ cho cháu định thần,
tôi thắc mắc hỏi cháu:
- Tại sao cháu lại đi vào đây? Cháu đi cấy à?
- Không ạ? Cháu người bên làng Sd. Cháu không làm ruộng bao giờ. Cháu buôn quần áo ... Cháu chưa đi vào đây bao giờ... Cháu toàn đi đường quốc lộ đầy ô tô đằng kia chú ạ. Hôm nay cháu vào chợ X lấy hàng về bán.Cháu nhớ hôm nay em cháu thi đại học khôi D. Em cháu dặn cháu chiều về phải đi đón em. Thế mà không hiểu sao lúc về cứ như có người đưa cháu, bảo cháu, bắt cháu phải đi loanh quanh vào khu vực hẻo lánh này. Cháu cũng không hiểu sao cháu lại có thể đi xe máy lẻn vào tận bờ hẹp này, Rồi như có người bảo cháu phải đi xuống nước...Khi ngã xuống , cháu chợt tỉnh và tìm cách kêu cứu...Cháu không thấy ai.. cháu sợ quá! May cháu nhìn thấy chủ đang cấy...
-Thôi , cháu yên tâm.. Giờ để tính xem có lấy được xe máy lên không nào.
Tôi nhảy xuống, bảo cháu cố giữ chặt bánh xe sau trên bờ. Tôi đẩy bánh trước vào sát bờ và cứ thế cố sức ( dù rất mệt) đẩy được bánh trước lên. Lại lo tiếp.. làm sao quay xe lại được để dắt ra đường phía ngoài, thoát khỏi chỗ nguy hiểm này? Lần đầu tiên tôi phải tự mình quay xe trong tình thế cực nguy hiểm do bờ quá hẹp, lại lởm chởm, trơn. Chỉ sơ sẩy phát là cả người và xe lao xuống nước... Tôi xác định tọa độ, tâm điểm làm trụ và hết sức quay xe cực nhanh. Thoát rồi! Cô bé mừng quá reo lên;
- Được rồi! Được rồi chú ạ..
Đạp mãi xe không nổ. Ướt bugi rồi...
Đành dắt ra con đường lớn phía trong. Phải đến 300 m mới thoát khỏi khu vực nguy hiểm. Lại may là không dính cụ rắn nào, cụ đỉa sù nào...Trong thâm tâm tôi tìm ra hai đáp án: Có thể cô bé này bị dấu hiệu thần kinh? Cùng có thể cô bé bị ma bắt nhưng do tốt phước nên qua được.
Không yên tâm. Tôi nổ máy ron rồi để cháu lên xe đi. Tôi đứng quan sát cho đến khi cháu về đến địa phận xã cháu, có nhiều người, xe cộ, hàng quán tôi mới yên tâm quay lại cấy nốt, dù là cấy mò chập tối.
A Di Đà Phật !