PDA

Xem phiên bản đầy đủ : "Tôi là kẻ khác"



hoanggiao
21-08-2017, 06:50 PM
http://tapchisonghuong.com.vn/uploads/news/size500/news5/6/100105ngthianhhuynh.jpg

(Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh)

ĐỌC THƠ NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH


Đọc thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh, nghe & thấy nó lạ lạ, mới mới.

1. Cái định nghĩa về “tôi” là một phát hiện: Tôi là tập hợp của tha nhân:

"Tâm hồn tôi là mảnh vụn của bao tâm hồn nhân loại đánh rơi…
Mang gen của một vì sao lạc

Vầng trăng lặn trong tôi một kẻ khác
Tôi được dệt lên bởI một ngườI xa lạ- hư vô !
Mỗi người đi qua bố thí cho tôi một mẫu người"

(Bài Thiên đường là kẻ khác)

Tôi là những gì “rơi rớt” của người khác, tôi lượm lại thành tôi.
Người ta chỉ muốn làm điều to tát mà quên “tôi”….Tôi lắp ghép bằng những “mẫu người” được người ta bố thí.
Nhưng chính tôi hiểu được tôi làm nên mọi sự hoàn thiện từ đâu?. Tôi chính là kẻ khác.

2.
Cái không ăn được em mới đói
Mắt đói mắt
Môi đói môi
Tai đói tai
Mũi đói mũi
Da thịt đói thịt da
Linh hồn đói linh hồn
Một đời nô lệ hầu bao
Một đờI bỏ cái tào lao theo chồng…

(Bài Chuyện tào lao)



Người ta sống và làm việc không ngoài cái hầu bao. Thử hỏi nếu không phải ăn mà vẫn sống thì sung sướng biết bao. Sẽ không cần biết đói nghèo hay nô lệ cái gì. Lúc đó ta chỉ còn mỗi việc tô điểm cho cuộc sống. Thất nghiệp cũng chả sao, không đến nỗi phải khổ đau vì đói…

Tôi đã từng ước như thế!

3. Nhưng không hẳn thế. Tôi lại ước không có bệnh tật. Tôi còn ước sẽ sống bình thản, an nhiên trước thăng trầm:

Có sự im lặng làm điếc tai
Có những tiếng ồn chữa bệnh điếc
(Bài Trời đói chim)

Học được nó cách cô đơn đi qua cuộc lữ hành
Cách giả đò an nhiên trước đỉnh trời-đáy vực
(Bài Con cuốn chiếu)

Xin thưa “tôi” đây là kẻ "khác". Là người có câu khẳng định thoạt tiên tưởng là vô lý: “Có sự im lặng làm điếc tai/Có những tiếng ồn chữa bệnh điếc”.
Phần tôi, tôi không lý giải, tôi chỉ “cảm” được mà thôi.


4. Nguyễn Thị Ánh Huỳnh khuyên đừng múc cạn nỗi buồn

xin anh
đừng múc cạn nỗi buồn
trong đôi mắt em
để em còn là giếng nước.
(Bài Đừng múc cạn nỗi buồn)



Thơ này không ồn ào to tiếng.
Thơ có ẩn ý, nhiều suy tư, trắc ẩn...

Hoàng Giao