PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Cảm nhận "NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI" - Sáng tác của Nhạc sĩ TRỊNH CÔNG SƠN



Hà Nguyên Ngọc
07-04-2013, 11:33 PM
NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI - TRỊNH CÔNG SƠN

Lần đầu tiên nghe tình khúc này, tôi không hiểu, nên phải nghe đi nghe lại rất nhiều lần, cũng không hiểu. Hay vì lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu những điều sâu xa trong ca khúc của ông chăng? Hay tâm hồn chưa đủ lớn để hiểu hết những ý nghĩa trong ca từ đó. Bây giờ nghe lại tôi mới thấm thía mới cảm nhận được một điều đó là sự tiếc nuối, những hình ảnh tình nhân ấy vẫn còn nguyên trong tim của Trịnh, không xóa nhòa đâu được. Có điều, mỗi cuộc tình đi qua, ông cẩn thận cất nó vào một nơi thầm kín nhất trong tim mình để lưu giữ như một báu vật và tôn trọng nó. Giống như một người đa tình, buồn, mang quyển nhật ký cũ ra đọc lại, rồi nhớ tình nhân cũ và xót xa, rồi thương cho người, rồi lạnh lùng đi.

Phần lớn tình khúc của Trịnh đều có hình ảnh của những tình nhân mà người nghe có thể tìm được một nửa của mình trong đó (có thể là còn hay mất, hay một phút xao lòng, bâng khuâng nhớ lại!). Riêng Nhìn những mùa thu đi, với tôi, nó giống như một lát cắt - mà là lát cắt dọc. Cắt dọc theo một quãng đời dài đau đớn . Mỗi một tình nhân đi qua như một mùa thu đi qua, trầm lắng, u buồn, lẻ loi, cô độc… Ông như một kẻ lữ hành lãng du đi với biết bao má hồng xinh đẹp, mà lúc nào cũng thấy hoang vắng, riêng ta. “Nhìn những mùa thu đi/ Em nghe sầu lên trong nắng/ Và lá rụng ngoài song/ Nghe tên mình vào quên lãng/ Nghe tháng ngày chết trong thu vàng;ng… để rồi “Nhìn những mùa thu đi/ Tay trơn buồn ôm nuối tiếc/ Nghe gió lạnh về đêm/ Hai mươi sầu dâng mắt biếc… để rồi “thương cho người, rồi lạnh lùng riêng.

Thế đấy, những mùa thu đi qua Trịnh Công Sơn một cách ngọt ngào mà đau đớn, càu cấu, quằn quại. Ông quằn mình trong tình yêu để có thể cống hiến cho đời những nhạc phẩm trữ tình tinh khiết, ngon mềm, ngọt ngào, vì đó là hồn, là máu, là sự sống của ông.

Hình ảnh những thiếu nữ, những người đàn bà bước đi trên từng nốt nhạc của Trịnh sao mà đẹp, mà thơ mộng thế không biết. Ông không trách ai bao giờ, mặc dù; “từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ” . Trái lại, ông thương họ, thương cho người đã mang đến cho ông nguồn cảm xúc quá dạt dào và thâm thúy. Ai đến với ông, ngự lại hồn ông, rồi ra đi, bỏ ông trơ trọi với cây đàn và ly rượu sầu… Khi say khướt, ngước mặt nhìn qua cửa sổ căn phòng nhỏ, ông đã thấy những-mùa-thu-đi-qua.

Đúng vậy, mùa thu đi qua đời quá ngọt ngào và trầm lắng, lãng đãng. Trong tất cả nhạc phẩm của ông, tôi thích nhất Nhìn những mùa thu đi huyền diệu mà sâu lắng. Nó như đọng lại trong tôi một điều gì đó khó nói bằng lời chỉ có thể cảm nhận từ từ đến tim mình. Cảm ơn Bác Trịnh đã cho ta những giây phút sâu lắng của cuộc sống.

Tháng 3/2013
HNN

thylan
08-04-2013, 07:49 AM
http://i967.photobucket.com/albums/ae151/vietphuongbac/HOACHAOMUNGcopy-1.jpg

CHÀO BẠN HÀ NGUYÊN NGỌC ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN VNTH
CHÚC BẠN TÌM ĐƯỢC NIỀM VUI NƠI DÂY

T/M Ban Cảm Tạ - Chúc mừng
Thy Lan

thylan
08-04-2013, 08:01 AM
NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI - TRỊNH CÔNG SƠN

Lần đầu tiên nghe tình khúc này, tôi không hiểu, nên phải nghe đi nghe lại rất nhiều lần, cũng không hiểu. Hay vì lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu những điều sâu xa trong ca khúc của ông chăng? Hay tâm hồn chưa đủ lớn để hiểu hết những ý nghĩa trong ca từ đó. Bây giờ nghe lại tôi mới thấm thía mới cảm nhận được một điều đó là sự tiếc nuối, những hình ảnh tình nhân ấy vẫn còn nguyên trong tim của Trịnh, không xóa nhòa đâu được. Có điều, mỗi cuộc tình đi qua, ông cẩn thận cất nó vào một nơi thầm kín nhất trong tim mình để lưu giữ như một báu vật và tôn trọng nó. Giống như một người đa tình, buồn, mang quyển nhật ký cũ ra đọc lại, rồi nhớ tình nhân cũ và xót xa, rồi thương cho người, rồi lạnh lùng đi.

Phần lớn tình khúc của Trịnh đều có hình ảnh của những tình nhân mà người nghe có thể tìm được một nửa của mình trong đó (có thể là còn hay mất, hay một phút xao lòng, bâng khuâng nhớ lại!). Riêng Nhìn những mùa thu đi, với tôi, nó giống như một lát cắt - mà là lát cắt dọc. Cắt dọc theo một quãng đời dài đau đớn . Mỗi một tình nhân đi qua như một mùa thu đi qua, trầm lắng, u buồn, lẻ loi, cô độc… Ông như một kẻ lữ hành lãng du đi với biết bao má hồng xinh đẹp, mà lúc nào cũng thấy hoang vắng, riêng ta. “Nhìn những mùa thu đi/ Em nghe sầu lên trong nắng/ Và lá rụng ngoài song/ Nghe tên mình vào quên lãng/ Nghe tháng ngày chết trong thu vàng;ng… để rồi “Nhìn những mùa thu đi/ Tay trơn buồn ôm nuối tiếc/ Nghe gió lạnh về đêm/ Hai mươi sầu dâng mắt biếc… để rồi “thương cho người, rồi lạnh lùng riêng.

Thế đấy, những mùa thu đi qua Trịnh Công Sơn một cách ngọt ngào mà đau đớn, càu cấu, quằn quại. Ông quằn mình trong tình yêu để có thể cống hiến cho đời những nhạc phẩm trữ tình tinh khiết, ngon mềm, ngọt ngào, vì đó là hồn, là máu, là sự sống của ông.

Hình ảnh những thiếu nữ, những người đàn bà bước đi trên từng nốt nhạc của Trịnh sao mà đẹp, mà thơ mộng thế không biết. Ông không trách ai bao giờ, mặc dù; “từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ” . Trái lại, ông thương họ, thương cho người đã mang đến cho ông nguồn cảm xúc quá dạt dào và thâm thúy. Ai đến với ông, ngự lại hồn ông, rồi ra đi, bỏ ông trơ trọi với cây đàn và ly rượu sầu… Khi say khướt, ngước mặt nhìn qua cửa sổ căn phòng nhỏ, ông đã thấy những-mùa-thu-đi-qua.

Đúng vậy, mùa thu đi qua đời quá ngọt ngào và trầm lắng, lãng đãng. Trong tất cả nhạc phẩm của ông, tôi thích nhất Nhìn những mùa thu đi huyền diệu mà sâu lắng. Nó như đọng lại trong tôi một điều gì đó khó nói bằng lời chỉ có thể cảm nhận từ từ đến tim mình. Cảm ơn Bác Trịnh đã cho ta những giây phút sâu lắng của cuộc sống.

Tháng 3/2013
HNN

Cảm ơn bạn Hà nguyên ngọc đã chia sẻ những cảm xúc của mình qua bài viết trên, chắc hẳn bạn cũng là một người rất yêu âm nhạc Mong bạn sẽ tiếp tục đóng góp những dòng suy nghĩ về những bản nhạc mà bạn yêu thích.
Rất hân hạnh chào đón bạn trện những trang nhạc và những chuyên mục Thơ, văn,....nữa nhé!

Thy Lan