Bài Tình nhớ số 1 Lưu Bút Ngày Xanh Ai cũng có một thời Yêu và nhớ ! Một thời buồn quên chưa được người thương Chuyện tình đầu như gió thoảng qua hồn Rồi vụt mất như cơn mưa bất chợt! Ai biết được cả một trời thương nhớ Vẩn mênh mông từ thuở biết mong chờ Rồi bỗng dưng một hôm ta bật khóc Buồn xa xăm tay nhận cánh ...
Nguyên văn bởi Ngan Hoa VỊNH TRÁI BANH Thân tròn rỗng ruột gọi là banh Bổng lại bay qua khối kẻ giành Cỏ úa người đau vì thích giật Sân tàn bạn khóc bởi ham tranh Cầu môn giữ giỏi không vào lưới Hậu vệ chơi hay chẳng lọt mành Huấn luyện viên mừng do hổng thẻ Mười ngày đá nữa dưới trăng thanh. Ngàn Hoa
Nguyên văn bởi Lương Tú VÔ TÌNH! Vô tình đốn chặt lá cành đau Cổ thụ mầm non cũng nát nhàu Xót dạ người ơi dừng lại gấp Đồng lòng bạn hỡi cứu cho mau Ngời xanh tỏa mát thành đô đẹp Biếc thẫm hòa vui phố thị giàu Đã trải bao thời cây gắn bó Sao đành hủy hoại cả đời nhau. Lương Tú
TRANH TÀI Đã thạo niêm vần xuống núi thôi Mài nghiên lỗi bệnh hiểu xong rồi Tầm sư thượng uyển dâng xà lách Học đạo non bồng cậy bó xôi Chỉ kế tìm lời bên gốc phượng Bày mưu kiếm ý cạnh cây sồi Tranh tài lục bát cùng thi hữu Dạ chắc phen này hạng nhất ngôi. Lệ Hà
Nguyên văn bởi Lương Tú LẺ BÓNG Bơ vơ cái bóng một mình Sầu riêng đeo đuổi rập rình bên ta Héo tàn cũng một kiếp hoa Sao đời bạc bẽo xót xa phận người Duyên tình đứt gánh gãy đôi Để đời lẻ bóng trôi xuôi nước ngàn Trời cao sao nỡ phũ phàng Cho người hứng trọn… đò ngang lỡ tình! Lương Tú