Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI MƯỢN NỖI NIỀM Không giờ rồi, có biết không anh? Đen úp xuống màn đêm tịch mịch Trăng đã khuất nẻo về uất ức Nhạt nhòa sao nhức nhối bầu trời Thềm hiu quạnh mắt dõi vô hồn Thêm chới với thạch sùng tặc lưỡi Con mắt dã chìm vào khoảng tối Tiếng còi tàu lảnh lót rời ga Thuốc kề bên … chợt muốn đi xa Sợi tóc lay ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Lặng thầm Từ nay mình lại khổ rồi Nhớ ai... ai nhớ... đứng ngồi... nhớ ai Mấy năm... chẳng ngắn... chưa dài Cày đời lên thấy cũng gai góc nhiều Lặng thầm thương... lặng thầm yêu Lặng thầm mới hiểu bấy nhiêu lặng thầm Tìm nhau neo giữa thâm tâm Bởi chưng thương cả lỗi lầm đó sao Đau thay ngọn gió qua rào Có thơm ...
Nguyên văn bởi Đoàn Nam 6. THU NÀY SẼ DẠM (Ngũ độ thanh) Các cụ bên chàng đã tỏ chưa Hồi anh có hỏi mẹ vui ừa Nghe lòng nổi nhạc đầy âm mới Thấy ngực vang đàn đủ quãng xưa Rộn rã trầu cau dành để hái Dềnh dang ruộng đất phải xong bừa Thu này sẽ dạm mình ưng ý Ngọc áp môi kề thể bão mưa 04/10/2017 Đoàn Nam
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI HOÀI TRĂNG “Trăng như treo ở trên cành” Trái yêu chín mọng tròng trành người say Lập lờ lơi lả làn mây Dửng dưng để lắm kẻ ngây… thẫn thờ Thôi đành điên dại cõi mơ Tắm trăng vàng lụa ôm bờ vai anh Hôn trăng theo gió đầu nhành Uống trăng trong hạt long lanh sương tròn Trăng theo đâu có ngại ngần ...