Nguyên văn bởi Huy Thanh ĐÂU RỒI NGÀY XƯA Đâu rồi của những ngày xưa Thuở ta hò hẹn bờ dừa dấu yêu Nàng đi lỡ ước bao chiều Đông sang tuyết phủ cô liêu một mình Lam hồng nghiêng tỏa lung linh Chồn chân lữ khách đăng trình hồi quê Cầu ao bến nước đợi về Cánh đồng hương lúa triền đê năm nào Hàng tre thương nhớ biết bao Bạn bè đùa nghịch ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI QUY LUẬT Thu sẽ dần tàn như màu lá úa Lá rụng về nguồn như muôn thuở tình yêu Tự hóa thành nhựa màu nuôi nụ biếc Đông cưỡng tình nhận lấy ngọn heo may Ta cũng là thu Ngẫm chồi xanh nuối tiếc cũng ra thừa Khoác trên mình áo mùa đông lạnh giá Tay ấp ngực nghe buồng tim còn lửa? Không dối mình tư lự bản ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI GIÚP NGƯỜI Mượn hồn nhiên - đất, vô tư Ngọt ngào cùng nắng chuốt từ mầm yêu Chăm cây tốt lá hoa nhiều Diệu kỳ hương vị mỹ miều sắc tươi Mượn im lặng - đất, em cười Cho vui trọn vẹn quên đời đã đau Tấm quà ước đến mai sau Luyện từ tâm trí lên màu vàng son Mượn hương tình - đất, để còn Màu xanh của ...
Nguyên văn bởi Huy Thanh MẸ VÀ BÉ YÊU Hãy chăm con lúc còn trong bụng Đây nhìn xem nó nũng anh ơi! Chân tung mẹ chẳng nghỉ ngơi Ru con mẹ hát những lời dịu êm Tình thương con không hề đong đếm Bụng tròn căng mới nếm lần đầu Thương con biển rộng sông sâu Con yêu ...