Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Ảo Rẽ sương canh một mái lều Đâu ngờ tuột cả buổi chiều sang sông Cuối mùa rơm rạ tồng ngồng Cười trong méo mó thôn Đông thôn Đoài Kể từ cuốc gọi ban mai Vấp trong ảo giác đã vài ba thu Choàng tay qua luống sương mù Tình sa hoang mạc... khúc ru nửa vời Rượu mừng đang chạm đã vơi Áo thề chưa bạc... duyên rời trăm ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Hương xưa Cảnh nuôi người thực hay mơ Thu một ngày để đợi chờ bao đông Về đây hưởng trọn cánh đồng Gió thôi... chứ chẳng có bông lúa nào Ai ngồi giặt bóng đáy ao Khẽ khàng nhón gót qua rào hỏi nhau Đào tiên tuổi tác đã nhàu Nhấp ly thơm... chợt se đau thân cành Thương lòng nên đất òa xanh Cách em vệt cỏ mà thành ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI PHÙ SINH CỘI nguồn là cuộc tình duyên QUÊ hương mắc võng phỉ nguyền phù sinh RŨ buồn chạm vỉa u minh ÁO thương đầm ướt cuộc tình bể dâu LO chi kiếp vấp đoạn sầu TOAN về cõi tịch, cơ cầu … cũng xong TIẾNG đời ai lắng mà mong CHIM khôn ngọt giọng thong dong ru mình ĐƯA duyên bồng cánh buồm tình TIỄN người không vẹn tiết trinh với thề ĐA đa lạc nẻo sơn khê MANG lòng trắc ẩn …vườn ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI THIÊN DUYÊN Trái tim hồng ... hoà nhịp tuyệt vời Thiên duyên xe ... ru nhau vào mộng Vườn thơ đẹp ... xuân thêm nồng đượm Cho ngả nghiêng "biển hát, biển cồn" Kìa em ơi xa thẳm chân trời Đôi Hải âu vờn theo sóng biếc Và bầu trời tươi màu ngọc bích Mây lồng mây rực rỡ hoàng hôn Sen ngát hương ươm nắng vàng khơi ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI GẶM NHẤM TƯƠNG TƯ Một làn hương theo gió Thơm mùi rượu với đêm Miền mơ tràn giấc mộng Vọng lời ru êm đềm ... Nghe như lời của dế Ngọt sương cỏ non mềm Đêm say trong im lặng Ta say vị rượu nồng Thềm hiên rơi chiếc lá Ngỡ ngàng đã cuối thu Mưa giao mùa chợt đến Thức, gậm nhấm tương tư! Nguyễn Văn Thái