Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI TẠI EM HOA LỠ MÙA Tại em ngày ấy chia ly Tại em neo cánh thiên di xa vời Tại em năm tháng mù khơi Tại em giấu kín khúc nhôi, bẽ bàng Tại em, đắng lệ mi chan Tại em, vườn hạnh nát tan đóa hồng Tại em, heo hút dòng sông Tại em, buồn với mênh mông một mình Tại em? Đâu phải tại em! Tại duyên ta lệch dây đàn lìa cây ! Nguyễn Văn Thái 27-5-2023.2904
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI CAO ỐC MÂY Mây tầng lặng tím hoàng hôn Thinh không man mác ru hồn bến quê Buồn nhìn chín ngọn sơn khê Mang thân lữ thứ chốn về chơi vơi Chênh vênh cao ốc gượng cười Đành câu thả nổi buông trôi tháng ngày Dạ mình mưa nắng mình hay Trang thơ trải nỗi niềm tây khoả buồn Đất bằng xa ngái, chon von Dửng dưng chấp chới mảnh hồn thinh không. Nguyễn Văn Thái 26-5-2023.3193
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI T H Ứ C D Ậ Y H È X Ư A Hè xưa chan nửa nắng vàng Nửa xanh trong biếc mắt bàng... hẹn nhau Phượng hoa đỏ rực tươi màu Tâm tình ươm nụ... bắc cầu duyên thi... Ngoái về... trùng điệp sơn khê Đời chiều vô vọng tiếng ve gọi bầy Phượng hồng ngơ ngác tầng mây Đàn chim tan tác... hàng cây tiêu điều... Dẫu trời chấm ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI L Ụ C B Á T T Â M T Ì N H Mơ màng… trẩy hội mùa xuân Duyên hồng quyện gió Thanh tân dặt dìu Thương trăng… chết đuối cùng sao Nơm khuya chao múc… Khát khao bốn mùa… Sông Ngân… chìm nổi mộng mơ Tưới mùa sim tím... Sững sờ chia xa... Biết rồi... Biết thế thôi mà! Phượng đà phai nhạt Đào ...
Nguyên văn bởi NGUYỄN VĂN THÁI T H Á N G N Ă M V Ề Chân bước dạo miền đời vừa chạm nắng Phả oi nồng chuếnh choáng cõi trần gian Cặp vui buồn quấn quyện nỗi miên man Đời hờ hững, tâm can thầm suy tưởng Dạ ngậm ngùi đường xưa bung cánh phượng Nẻo chơi vơi, buông thõng mảnh tình si Mắt đảo chao báo mộng cuộc chia li Ngọc ngà sao sánh bì tim son sắt ...