Nguyên văn bởi Ngọc Tĩnh CÂY SUNG Mưa dầm đẫm gốc lộc càng xanh Quả trĩu trời ban vận mát lành Mỗi lúc ĐÔNG sầu sương phủ lạnh Bao lần HẠ giỡn nắng vờn quanh Dù cho bĩ cực gây hoàn cảnh Lại chẳng từ nan vững chắc nhành Lá rũ vì THU, lòng chả chạnh XUÂN về toả thắm vẽ hồn tranh.
Nguyên văn bởi Ngọc Tĩnh TỘI TÌNH (song bát điệp) Nghe Thuyền gọi Biển ngỡ là mơ Sóng trỗi Thuyền trôi mặc Biển chờ Chắc tại Thuyền xa mà Biển lỡ Hay vì Biển giận lúc Thuyền ngơ? Thuyền quên Biển đã không còn sợ Biển lặng Thuyền sao biết hững hờ? Biển đợi Thuyền nên đời mãi nhớ Mong Thuyền ghé Biển vẽ hồn thơ. "hoạ bài PHIÊU BỒNG của Hàn Phong Tử"
Nguyên văn bởi Ngọc Tĩnh CÔ ĐƠN Âm thầm gió lạnh thổi vào song Lặng lẽ mình ta ở góc phòng Ảo não hờn Trăng từng bận ngóng Bơ phờ trách Nguyệt những lần mong Ngày thương khắc khoải đang hoà mộng Tháng đợi thờ ơ gỡ khỏi lòng Hỏi đến bao giờ thôi lạc lõng Đêm dài ủ rũ tạc bình phong
Nguyên văn bởi Ngọc Tĩnh ĐƯỜNG THI NỐI CẦU DUYÊN (kính tặng thi sỹ KHẮC HIỀN) Cháu sẽ cùng hoa chở nặng thuyền Xuôi dòng tặng bác những vần duyên Đồng âm tiếng vọng quê Hà Tĩnh Ngũ độ thanh hoà chốn Thảo Nguyên Ngẫm cảnh tương phùng vui xướng hoạ Mong ngày gặp gỡ để hàn huyên Dù xa lại thấy nồng nhân nghĩa Cũng bởi đường thi quá diệu huyền. ...
Nguyên văn bởi Ngọc Tĩnh BUỒN THẾ SỰ Thời nay thế sự ngẫm đau lòng Trắng lẫn đen bàn luận chửa xong Hổ dữ vươn mình phô quặp móng Diều hâu trợn mắt phủ căng tròng Hiền nhân bĩ cực đâu là hỏng Ác quỷ ngang tàng liệu đã vong Định cữ thiền môn mà cửa đóng Thời nay thế sự ngẫm đau lòng