Nguyên văn bởi TruongVu NGUYỆN ƯỚC Tến đến mà con chẳng ở nhà Xuân về nỗi nhớ mẹ cùng cha Lưng còng cũng bởi thời hôm sớm Tóc bạc vì chưng buổi xế tà Ngợi ngẫm thời gian đâu trở lại Quây quần hạnh phúc để hòa ca Tâm thành khẩn khoảng bề trên độ Phụ mẫu an vui lúc tuổi già . TruongVu
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Đơn phương (Bài Họa) Biết người đâu đó mà tìm Mấy mươi năm một trái tim xưa rồi Lạ gì xanh gấc đỏ xôi Đường duyên phó mặc đôi hồi tình quê. Sương giăng mỏi mắt tứ bề Đường hoang hoác vắng nẻo về dọc ngang Chiều tà nắng nhợt nhạt vàng Bấy cò chạm tổ mấy hàng lao xao. Tiếc chi dòng lệ nghẹn trào Khóc ...
Nguyên văn bởi Ngan Hoa VỊNH THÁP BÀ Rù Rì thẳng đến chẳng bao xa Cổ kính linh thiêng ngọn Tháp Bà Tháng lụn tươi cành tia nắng chiếu Năm tàn thắm cội giọt mưa sa Đền xưa khắc đậm gương người trước Vết cũ ghi mờ thế kỉ qua Viễn khách dừng chân nhìn cảnh vật Thuyền đi nhớ mãi nước non nhà! Ngàn Hoa
Nguyên văn bởi Thanh Hiền Hy vọng Em đi tìm… em đi tìm… Bóng anh thấp thoáng bờ tim em rồi Trái ngang chìm lắng… xa xôi Hay chăng giây phút bồi hồi duyên quê. Đắn đo cho dạ bộn bề Trong gang tấc để đường về ngổn ngang Đồng quê lúa ngút ngát vàng Đường trời chia ngả đôi hàng xôn xao. Bỗng dưng nối nhớ dâng trào Xuân rồi lòng vẫn gửi ao ước ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Trăn trở Cuối nguồn từng hạt nước Góp gom thành bão giông Dẫu muôn đời trong suốt Vẫn hóa thành sâu nông. Ngọn gió không có bến Vườn mây đâu là bờ Sông ngày đêm khát mãi Vực thẳm tràn mộng mơ. Ta đã khóc bằng thơ Cho biển tình mặn chát Ngọn suối kia cứ hát Con tim lên sắc màu. Dù đang nghĩ về ...