Nguyên văn bởi Lương Tú THƯƠNG NGƯỜI Thổn thức mình ai dưới nắng tà Thương người cám cảnh lệ nhòe ra Ngàn phương dạt nổi thân rời biệt Tứ nẻo trôi ngừng phận cách xa Đã cạn rồi đâu bao tiếng hát Vơi đầy hết sạch những lời ca Đêm về thấp thỏm vùi chăn lạnh Chối bỏ cô thềm bóng nguyệt nga Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú CẢM XÚC VINH. Trăng soi sóng nước vỗ rì rào Gió thoảng canh tàn dạ xốn xao Bến Thủy im lìm say giấc mộng Thành Vinh thức tỉnh gọi mây chào Trung Đô thuở ấy còn lưu vọng Rú Quyết giờ đây vẫn nhắc thào Xứ Nghệ danh ngời trang lịch sử Bình minh nắng tỏa ngát hương ngào. Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú ÔN LỜI. Mắng chửi quen mồm réo lão ôn Vô tâm xúc phạm hệ sinh tồn Chôn lòng nuốt hận khinh loài khốn Bỏ dạ vùi thù mến lũ khôn Đối xử môn lề không xáo độn Hành thi đạo phép chớ lừa dồn Nên chăng khoái chí say là lộn Cứ phải tu mình xứng lọng tôn Lương Tú
Nguyên văn bởi MINHTHƯ VẦN ÔN. Xin mời bạn hữu họa vần ôn Tiếng việt dân gian nhớ bảo tồn Ngữ pháp khi dùng đừng lộn xộn Từng dòng lúc viết thật tinh khôn Xưng hô thứ bậc nên từ tốn Kết nghĩa giao lưu cứ dập dồn Vẫn biết lời thơ nhiều xáo trộn Mong người chớ vội nhét lò tôn.
LÒ ÔN Ai mà muốn giỏi tới lò ôn Luyện võ rèn văn cốt lọc tồn Thỉnh thoảng xa bờ nên lẫn lộn Đôi lần đổi gió hóa ranh khôn Khi thèm biếu tặng lòng không tốn Lúc nhớ cho đi lụa chẳng dồn Đến bản đồn Lào xem múa trộn Về làng Vũ Đại ngắm liền tôn.
Cập nhật 12-05-2014 lúc 03:31 PM bởi MINHTHƯ