VƯỜN THƠ RIÊNG MÌNH Bóng hồng thấp thoáng bên sông Cạn ly rượu đắng hương nồng nhìn em Tình trong như đã say men Phượng lay cành lá nụ mềm đỏ hoa Cỏ xanh thạch thảo chan hòa Đồi cao dạo bước cùng ta tay dìu Âm vang trầm bổng vọng tiêu ...
Nguyên văn bởi Lương Tú 9. ĐÊM THẠCH HÃN. (Ngũ độ thanh) Tàn đêm quạnh quẽ buốt se lòng Thạch Hãn đôi bờ gió thoảng không Nỗi nhớ trào dâng hồn mộng ảo Niềm đau trỗi dậy giấc mơ nồng Im lìm xác đã yên thành cổ Vắng vẻ thân còn lạnh giữa sông Máu trận loang dòng xưa mãi đỏ Người đi lệ nhỏ xót tim hồng. Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú TÌNH ĐỜI QUẢ PHỤ Giã biệt anh đi giữ nước nhà Em thời gánh vác việc làng ta Tiền phương nghĩa nặng hoài nhung nhớ Chiến tuyến tình chung vẫn mặn mà Nghĩ tưởng quay về khi độc lập Mong chờ trở lại lúc hoàn ca Ai ngờ báo tử lòng đau xót Thủ tiết trung trinh mãi đến già. Lương Tú
Cập nhật 30-12-2014 lúc 10:41 AM bởi Lương Tú
Nguyên văn bởi Huy Thanh NGHI Lục tủ mà sao chẳng thấy gì Ngoài ba xị rượu, để vài li Không ngờ vạn ảnh treo cùng vách Chẳng hiểu ngàn thơ viết với mì Kẻ đến hồn say ngơ ngẩn khách Người xem dạ đắm lạ lùng mi Bao ngày cách biệt lòng da diết Lặng ngắm muôn điều dõi mắt nghi. Huy Thanh 28-4-2014
Nguyên văn bởi Lương Tú 2. HOA TRÔI THẠCH HÃN. Hoa tươi thả tặng ý trao lòng Gửi đến bao người chốn ảo không Gợn sóng lung linh bè nến đượm Trời cao tỏa sáng khói nhang nồng Anh hùng hiến mạng vinh quang nước Tuổi trẻ quên mình rạng rỡ sông Tổ quốc ghi danh ngời liệt sĩ Ngàn năm tạc nghĩa đắm tình hồng. Lương Tú