Nguyên văn bởi Lương Tú VƯỚNG TÌNH SI. Sao còn vướng víu phận không êm Bóng nguyệt tàn canh đã đổ thềm Luyến tiếc niềm chi lòng khắc khoải Mong chờ nỗi ấy dạ sầu thêm Đêm khuya thổn thức hoài cơn mộng Tảng sáng mơ màng nhớ kiếp duyên Níu kéo tình si đời trắc trở Sao còn vướng víu phận không êm Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú LUYỆN VÕ Canh NÔNG rỗi việc nghiệp làng nhàng Bạch HẠC môn quyền cố luyện mang Suốt buổi khua dò tung cẳng SẾU Đêm hôm chọc gót đá chân NGÀNG Lò CÒ chạy nhảy nơi đồng vắng Lật bật trườn bò tận CỐC hoang Tập lắm thân hình đen chảo VẠC Lăm LE dự đấu giải thôn Bàng. Lương Tú
Cập nhật 10-04-2014 lúc 03:16 PM bởi Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú TÌNH PHAI. Người về lặng lẽ gió buồn thay Để lại cho ai nỗi nhớ này Ấy thuở tin yêu tình mặn ngọt Nay thời vứt bỏ kiếp chua cay Duyên kia đã lỡ hoài năm tháng Nghĩa đó mờ phai vọng tối ngày Ký ức tràn dâng trang sách cũ Mơ đời bỗng lụi với men say. Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú LỜI THƠ SAY. Trẩy hội hoa cờ phấp phới bay Sân sau ngõ trước khách tràn đầy Bình thi tỏ ý lời ca mượt Xướng phú khơi lòng nhịp điệu hay Lục bát gieo vần tình rạng rỡ Thơ Đường nhả chữ nghĩa nồng ngây Tao đàn tấp nập đời vui vẻ Bạn hữu giao lưu rộn suốt ngày. Lương Tú
Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG NẰM VIỆN Vô nằm bệnh viện, sướng sao không? Lên xuống băng ca có kẻ bồng, Nước đút cơm dâng không phải ngóng, Băng thay thuốc chích chẳng cần mong. Tập đi ỏng ẹo như bà bóng, Luyện nói ngô nghê giống tuổi hồng. Xuất viện đang cười như gió lộng, Giật mình, xẹp lép túi tiền ông ! phamanhoa` RA VIỆN Đi ra nhẹ bỗng, khỏe như không Quen lạ gặp ai cũng ...