Nguyên văn bởi Lương Tú VỂNH RÂU. Vợ tới Hà Thành giúp đỡ dâu Mình tôi tất bật mệt lên đầu Không còn nghĩ kịp ra vài ý Chẳng thể tuôn liền được mấy câu Dạ cố cười tươi cho phấn khởi Lòng xua bực bội khỏi thêm sầu Ông Đồ xứ Nghệ tâm ngời sáng Việc đảm thơ tình cứ vểnh râu. Lương Tú họa
Nguyên văn bởi Lương Tú ĐỢI DUYÊN. Xuân chờ mấy độ mới nên duyên Đợi cánh buồm nâu lẫn bóng thuyền Cứ vẫn lênh đênh hoài biển vắng Không còn cập bến với bờ chuyên Yêu thương dạ gửi bao niềm nhớ Quý mến tình trao đủ ước nguyền Ngóng mãi người về xây tổ ấm Mong đừng lỡ hẹn nát tim xuyên. Lương Tú họa
Nguyên văn bởi Lương Tú CÓ CHỐNG MỚI "CHẮC"... ? Mở mắt xem đi loạn nháo nhào Tranh bàn giật ghế đặng ngồi cao To quyền hống hách vơ vàng lại Lớn chức ngông nghênh chặn bạc vào Họng ngoác mồm kêu bài hối lộ Tiền thò miệng ngậm đón phong bao Phần trăm hậu hĩnh tươi cười ký Chống được đâu, tham nhũng cứ trào Lương Tú
Cập nhật 06-10-2014 lúc 05:32 PM bởi Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú MÊ ĐƯỜNG THI Nghiện món thơ Đường đủ sướng thân Vào câu chắc ngữ chuẩn niêm vần Tâm hòa nhả chữ nghiêng trời đất Ý thả khơi dòng đổ thế nhân Khổ luyện kiên trì nên mọi nẻo Rèn tu chịu khó đạt muôn phần Ngôn từ thắm đượm liền ca khúc Nghĩa cả dâng đầy nhịp điệu ngân. Lương Tú
Cập nhật 29-12-2014 lúc 07:02 PM bởi Lương Tú
Nguyên văn bởi Lương Tú 4-VỀ QUÊ. (Ngũ độ thanh) Hừng đông ráng đỏ ngã sang ngày Trở lại quê nhà rõ sáng nay Nắng đã tràn dâng đồng trải rộng Mù đâu nán tụ rẫy giăng dày Tâm đời thổn thức lòng xao động Viễn cảnh mơ màng dạ đắm say Vội vã chân quàng nhanh rảo bước Tình sâu nghĩa đậm với nơi này. Lương Tú