Nguyên văn bởi MINHTHƯ QUÊ TA Quê ta Nghệ Tĩnh vốn chung thời Xuống ruộng, ra đồng phải khoác tơi Nắng dãi quây lưng tình chẳng cạn Mưa dầm chắn gối nghĩa nào vơi Cùng em dưới bến câu hò vọng Với bạn trên đồi khúc hát rơi Bản sắc mô, tê nhờ áo lạ Thương nhau đói khổ vẫn yêu đời
Nguyên văn bởi MINHTHƯ MƯA Cơn mưa chiều Hà Nội Gột hết những dây dưa Nắng bao giờ cũng vội Nên mưa buồn chơi vơi Ta khao khát một đời Tìm nhau trong mưa, nắng Gặp nhau rồi tự hỏi Cuối đường còn chông gai? Cần lắm một bờ vai Niềm tin khi xa cách Ước gì mưa rũ sạch Cho mắt cười trong veo.
Nguyên văn bởi MINHTHƯ XUÂN Xuân về sớm thế hử em ơi Xuân đã giăng mưa tặng mọi người Xuân ngọt hương thơm tràn khắp nẻo Xuân nồng ấm áp trải muôn nơi Xuân là khúc nhạc vui trong sáng Xuân tựa cung đàn rộn sắc tươi Xuân đến tâm hồn như trẻ lại Xuân mang hạnh phúc rạng môi cười
Nguyên văn bởi Gió Bụi Yếm đào Mây trời thêu dải yếm đào Tơ vàng óng ả buộc vào thân em Làn da trắng lụa đào mềm Tóc mây ngan ngát hương sen ngọt ngào Anh về dệt mối chỉ đào Hỏi bà Nguyệt Lão sợi nào xe duyên? Lời nào vàng đá phỉ nguyền? Cho trầu cau thắm nên duyên sắt cầm Dịu ...
Nguyên văn bởi Lệ Hà NGỦ THĂM Sơn nữ người Dao thích ngủ thăm Màn đêm hạ xuống trải giường nằm Đèn treo sáng rọi chờ trai đến Cửa cạy mờ khêu nhủ chuyện thầm Tập quán ngọt ngào nơi núi thẳm Phong tình diễm tuyệt chốn sơn lâm Ba lần bảy lượt nàng như ý Bạc trắng heo cần lễ đủ mâm. Lệ Hà 26-2-14