Nguyên văn bởi Tran Xuan Sinh Nguyên văn bởi Dương Đoàn Trọng ĐÔNG CẢM Gió vội đưa mình đến tiết đông Câu thơ nhốt chặt giữa đơn phòng Sao mang tiếng hấp tim còn lạnh Đã bảo vô tình dạ vẫn mong Thấp thỏm chờ khi gà gáy sáng Nôn nao ngóng lúc nắng soi hồng Có ai chỉ lối cho mình nhỉ Gói nỗi ưu sầu thả xuống sông Dương Đoàn Trọng GIAO MÙA Thu về, chuyển tiết lạnh vào đông Gió thổi, cài then ...
Nguyên văn bởi Đinh Hòa AI ĐẶT TÊN Không biết người xưa tự thuở nào Đặt tên thành phố nghệ rất cao Là Vinh thể hiện niềm kiêu hãnh Lẽ thế phong ba cứ ập vào. Gian truân vất vả chả nôn nao Thiên tai địch họa vẫn ngẩng cao Sinh sôi nảy nở anh hùng kiệt Xứng đáng tên Vinh đầu ngẩng cao. ĐH
Nguyên văn bởi Đinh Hòa HAI NHÀ Bến Thủy nối liền giữa hai ta Sông Lam gắn kết giữa hai nhà Bên này đất võ quan liêm khiết Yểu điệu văn chương ấy đất Hà . Đã cùng chung sống một mái nhà Cùng làm Xô viết năm ba mươi Thị trường cơ chế người một ngả Dòng sông chứng dám cảnh hai nhà. ĐH
Nguyên văn bởi Dương Đoàn Trọng KHẮC KHOẢI (Áp cú) Đông giá ôm choàng lấy khoảng không Không thơ chẳng rượu lệ chan dòng Dòng đau tủi hổ đời son phấn Phấn chạnh thương tình kiếp thảo rong Rong bám u hoài xơ xác liễu Liễu sa lặng lẽ xót xa lòng Lòng ta trĩu nặng sầu năm tháng Tháng hẹn tim chờ chỉ thấy đông HANSY TỰ TÌNH ( Áp cú ) Câu thơ lạnh lẽo bến hư không Không cánh buồm xuôi nước ngược dòng ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Hương lòng Trôi theo vạt nắng lăn dài Lặng nghe líu ríu ban mai thì thầm Đường vui thanh thản cõi tâm Mắt huyền lướt nhẹ ươm mầm khoai ngô. Dấu xưa ươm mộng hải hồ Trải hồn tìm lại mấp mô tơ lòng Thềm xuân bạc lối rêu phong Lời thương thức trắng căn phòng đợi ai. Đơn sơ tóc giấu bông nhài Thoáng làm thơm thảo muôn ...