Nguyên văn bởi Vô Thường BÃI BIỂN TRÀ CỔ Trà Cổ chiều vàng sóng ngẩn ngơ Bờ xa tít tắp đẫm sương mờ Cây xanh đỏng đảnh đùa mây trắng Biển biếc tưng bừng giỡn nắng tơ Rạng rỡ triều lên thuyền xuất bến Huy hoàng nắng tỏa lưới phơi bờ Tương lai quê biển ngày thêm mới Hạnh phúc cho tình đẹp áng thơ. ĐQL
Nguyên văn bởi maihuongqth NỖI NIỀM Đâu rồi một thủa mặn nồng Tủi hờn giấu tận đáy lòng - ai hay… Đâu rồi một thủa đắm say Để cay để đắng duyên nay … Hỡi Người ! Lời yêu còn đọng trên môi Mà rưng rưng lệ … đầy vơi nỗi niềm … Chênh chao chi cả muộn phiền Đơn côi chi cả một miền hoang vu … ! MH – 2013
Nguyên văn bởi Vô Thường BAN MAI -Tê lòng gió chuốt qua đêm Bâng khuâng rụng giọt sương mềm xuống vai Đôi bàn tay ấm đan cài Trao nhau chưa đủ sao mai đã hừng. -Ban mai giọt nắng tưng bừng Hoa đào như cũng ngập ngừng cánh ngây, Xuân vừa đậu xuống bàn tay Đã mừng dan díu tình say với tình. ĐQL
Nguyên văn bởi Vô Thường ĐOÁ SEN BUỒN. -Sớm dậy... trời chợt mưa Đoá sen nở giữa mùa e ấp. Mưa giăng càng dồn dập Lên đoá sen tơ. -Bông sen buồn ngẩn ngơ, Xung quanh toàn là nụ Cả rừng hoa hàm tiếu Như đang ngủ Chỉ riêng mình mãn khai, Mưa Từng giọt mưa...miệt mài Đọng lại... long lanh trên lá biếc Như những hạt ngọc ...
Nguyên văn bởi Vô Thường CHẮP NỐI ĐƯỜNG THI Chắp nối vần yêu với luật đường Giăng đầy núi nghĩa với sông thương Quê hương bát ngát tình vương vấn Đất nước mênh mông cảnh nõn nường Lá rụng tìm đường về cát bụi Trăng ngời quyến gió rủ màn sương Trong ngàn cái thú chơi tao nhã Bát cú tinh hoa mãi diệu thường. ĐQL