KHÚC CHIỀU Gió rung hạt nắng rơi đầy Cỏ cây nghiêng bóng dáng gầy thu xưa Nỗi buồn trổ nhánh đong đưa Tủi thân chiếc lá cuối mùa chờ rơi Mờ xa sương khói lưng trời Cánh chim bạt gió rã rời đường bay Ngậm ngùi rẽ lối chân mây Lao xao nắng vỡ giọt phai khúc chiều Vi Thông
Báu vật của đời Thơ như báu vật ở trên đời Thơ biến hồn cằn hóa tốt tươi Thơ trọng tình nồng lâu chẳng cạn Thơ yêu nghĩa thắm mãi không vơi Thơ tô cảnh sắc giầu gam sống Thơ tạo nhãn quan đẹp cuộc chơi Thơ hướng nhân sinh chân thiện mỹ Thơ linh diệu lắm hỡi người ơi ! Hà Nội 10/11/2010 Thái Thanh Tâm
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên ĐƯỢC Đầy thân hại thể bấy lâu nay Tâm trạng oằn cong những rãnh cày Đào xới lật tung từng mặt phẳng Ngọt bùi hòa lẫn với chua cay. Trăng khuya chăn dắt bầy sao nháy Thảng hoặc bên song tiếng hạc gầy Quyên kêu rát mặt giục đêm vắng Khản đặc lòng ai giấc tỉnh say. Đây mảnh ruộng hoang giữa cõi đời ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên MÒN MỎI Rê dắt hồn anh mọi nẻo đường Chắc gì nhuốm nửa chút yêu thương Mắt xanh chìm đắm màu ân huệ Môi lạnh nụ cười có vấn vương. Mê mỏi dặm trường trăng dãi vàng Gửi tình sóng gió tới đa mang Hồ sao ban phát lời huyền thoại Tự chọn riêng mình khúc dở dang. Ngày dõi chim câu duyên lật trang ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên HOÀ Em nghĩ gì thêm nữa Vuột mất tháng năm trôi Nhìn bâng quơ đâu vậy Mảnh trăng cuối vụ tròng trành! Gió đan mây giăng thành Lỡ che ngang nỗi nhớ Nói hộ nhau lời vu vơ Tình anh đành dang dở. Hoa nở sâu trong đêm Che giấu bao ánh sáng Chiếc lá rơi vào chạng vạng Rát mặt dòng thời gian. ...