Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG QUỲNH HOA Mở phơi tỏa ngát một làn hương Em đến gian trần đêm đẫm sương Mặc khách ngẩn ngơ cùng diễm ảo Tao nhân vội vã với vô thường Lung linh ánh nến ngời men ngọc Kỳ thú hồn thơ dệt mộng trường Ai hiện như mơ khơi nét nhạc Anh bừng tỉnh giấc, gọi từ chương K Đ - T T C
MẤT (Riêng tặng những mối tình mạng ảo nay đánh mất!) Tôi là kẻ yêu thơ mạng ảo... Giữa đời thường mơ cõi mộng ngu ngơ Gởi trong thơ vẩn vơ nỗi mong chờ Nên hiện thực mãi ngút xa tầm với! Em -thiếu phụ giấu niềm riêng ngóng đợi ...
MẤT (Riêng tặng những mối tình mạng ảo nay đánh mất!) Tôi là kẻ yêu thơ mạng ảo... Giữa đời thường mơ cõi mộng ngu ngơ Gởi trong thơ vẩn vơ nỗi mong chờ Nên hiện thực mãi ngút xa tầm với! Em -thiếu phụ giấu niềm riêng ngóng đợi
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên TÌNH XUÂN Đại dương ươm mộng xuân say Miền chân sóng nối vòng tay bạn bè Nắng lên lấp lóa chân kè Phi lao vươn cánh nghiêng khoe đất trời. Đoàn tàu cày mặt trùng khơi Cánh đồng tôm cá… gọi đời ngàn năm Mắt em đo nước xa xăm Nghĩ gì thêm nữa mà đăm đắm hoài ! Thảm xanh trải đến tương lai ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên VÙNG NƯỚC LỢ Em vẽ tặng ta một khoảnh trời Nối hồn sông nước với trùng khơi Cách ngăn còn đó dòng trong đục Lưu lạc tình quê ngọn gió đời. Bất chợt giữa chừng xuân sáng tươi Tuổi trăng tròn đó gập ghềnh phơi Phấn hương phai nhạt làn đông giá Đeo đẳng thâu canh mãi rối bời. Say sưa nối lời áng mây xa ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên DU XUÂN Tết đến đông qua nhường lại xuân Cửa đời rộng mở cánh thiên thần Hoa tươi bén giọt sương ban sớm Hút mắt tình em khúc nhạc ngân. Thơ tiếp nối vần chờ gió hát Ngàn xa thăm thẳm lối thu qua Mây giăng nhung nhớ hồn du ngoạn Đỉnh núi đợi trăng phơi ánh ngà. Ta quyện niềm vui chen nắng mai Đất ...