đêm chỉ nửa; mình tôi khuyết một ngày chẳng dài sao cứ thấy thênh thang đêm mơ hoang ngọn đèn thao thức vệt khói trầm ngâm toạc nỗi vô cùng nửa của mình nửa của người dưng bàn tay níu nửa cung trời huyễn hoặc nửa tắt ngấm nửa tràn hi vọng ai đem tim che tôi nửa mặt trời nửa hun dốt nửa lụi tàn ...
TỬ Có còn không mảnh trăng xưa? đã ai ngã giá bán bừa một trăng? Tử ơi Tử có còn chăng? ngửng đầu vênh mặt thở rằng: ta.. Điên..! Tử ơi Tử giọt mung miên nhỏ nhoi đụn một vết riêng; ...
Nguyên văn bởi Bạch Hồng Ngọc TUYỆT CẢNH Uốn khúc loanh quanh mấy ruộng bờ Trên ao dưới ruộng đẹp hơn mơ Nhỏ to mấy vạt xanh mơn mởn Dài rộng đôi bờ đẹp ngẩn ngơ Ruộng lúa vàng ương tràn gió nội Ao sâu nước cả ngập tình thơ Người ơi dừng lại năm mười phút Ngắm cảnh thiên nhiên, quả bất ngờ 25/8/2011 Bạch Hồng Ngọc
Nguyên văn bởi thanhqs LỬA ! Là báu vật ! Của lòng ta khao khát đợi chờ ! Là lửa ! THƠ Đốt tim ta nóng bỏng Cõi xa nào... mong ngóng Một trời...mơ ! (Liu điu...ảo ảnh...vật vờ Mộng tiên, nào thấy...người thơ ! Rót cho đầy chung hư vọng Trọn đời ta mãi ầu...ơ ...
Nguyên văn bởi Bạch Hồng Ngọc CÁI GÌ CŨNG KHÔNG Một đời thân Mẹ héo hon Thân già tàn tã mỏi mòn chờ mong Nặng đôi quang gánh lưng còng Cuộc đời của Mẹ chành chòng cô đơn Mái tóc phủ kín sương buồn Áo nâu sơn bợt nối vần thơ bi Trên đời chẳng thể so bì Kẻ dư thừa thại, người gì cũng không 25/8/2011 Bạch Hồng Ngọc