Vần Thơ Tôi Vần thơ tôi lạc mất bóng thần linh Chúa-Phật xưa ẩn mình trong sách vở Ngọn nến khuya dáng hình tôi mờ tỏ Rụng chân tường buồn loang lổ rêu phong Bài thơ đêm viết vội dưới ánh trăng Ôm gốc đa, chú Cuội ngóng chị Hằng Chuyện tình ấy ngàn ...
Lời Thú Tội Chân Thành Thơ tôi đấy! chẳng qua toàn góp nhặt Chuyện đời xưa…viết thay tiếng thở dài Niềm cảm hoài bao số phận trần ai Tải vơi bớt ưu tư vài trang giấy Để những lúc bâng khuâng ngồi xếp lại Đếm chuyện đời hằn sâu dưới nếp nhăn Rồi ngậm ngùi tiếc nuối ...
Nguyên văn bởi thanh ha Duyên thì nhiều ... mà nợ chẳng bao nhiêu ! Thôi cũng đủ để mình cùng trang trải Trái Hạnh Phúc, kiếp này xin đừng hái ! Kiếp lai sinh ... hạc nội với ngàn mây Thanh Ha
Nguyên văn bởi Bạch Hồng Ngọc NƠI ẤY Nhẹ nắng râm trời mây chới vơi Thưa mây mỏng nắng khúc tình đời Đàn dây lướt nhẹ hôn lên phím Khắp nẻo cung đàn lướt khướt rơi 17/8/2011 BHN
XIN MỘT LẦN QUAY LẠI Tình xanh như dòng suối Mãi đợi mưa trên ngàn Trời hành cơn nắng hạn Đã cạn nguồn yêu thương Chỉ còn trơ nỗi buồn Vu vơ niềm tiếc nuối Chỉ còn nghe bối rối ...