Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên MONG MANH Đắm say chứa sẵn dại khờ Nấp sau bao nỗi ngẩn ngơ duyên tình. Rồi ra anh tự biết mình Quay lưng ngược hướng bình minh chờ người. Lẻ loi đứng giữa chơi vơi Vườn xuân tắm lại nắng trời vàng ong. Mùa vui ấm áp ngợp lòng Hoàng hôn mở cửa mây hong gió chiều. Bóng em dẫn lối liêu xiêu ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên TẦM! Ở hai đầu sông núi Ngôn ngữ nói thay lời Bồng bềnh, sâu thẳm, chơi vơi Sợi tơ trời vương vấn! Cuộc sống nhiều lận đận Vẫn ấm áp tình người Vật lộn trên từng trang giấy Tô thắm điều nghĩa nhân. Cánh tay ai trong ngần Vẽ ngày bằng ánh trăng Pha màn đêm qua ánh nắng Xoa dịu nỗi buồn nhân ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên LỜI CUỐI Chiều ấy chia tay nắng nhạt mầu Phượng hồng thắp sáng suốt canh thâu Nhạc ve rên rỉ đêm trăng thẹn Tóc gió rối tung hai mái đầu! Mắt em đỏ rực suốt đêm sâu Dòng biệt ly sương nhuộm đục ngầu Vết rạn xé toang lòng độ lượng Hố thời gian mặn chát dòng châu. Em bỏ đi đâu nhốt cuộc đời! Khối tình ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên CHỜ Em ơi! Sao nỡ lặng im Tình anh nín thở đi tìm... Giấc mơ Đêm nay trăng lặn, sao mờ Trái tim nghèn nghẹn...Hững hờ, nhói đau ! Anh xin vay trước kiếp sau Thay quả tim lỡ nhuốm màu xót thương Ngập ngừng trên khắp đoạn trường Lắng từng hơi thở nẻo đường em qua. Đành ngồi lại giữa ngã ba Qủa tim mới cũng sắp già đến nơi...
Nguyên văn bởi Hoàng Oanh HỌA THƠ THEO TRANH Hạ về áo trắng ngẩn ngơ Ngại ngần chân bước vu vơ nỗi buồn Trông theo dải lá vàng buông Anh xa nỗi nhớ còn vương tơ lòng. HN
HỌA THƠ THEO TRANH Hạ về áo trắng ngẩn ngơ Ngại ngần chân bước vu vơ nỗi buồn Trông theo dải lá vàng buông Anh xa nỗi nhớ còn vương tơ lòng. HN