Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên VỘI Duyên thơ chắp cánh ngẩn ngơ Nỗi niềm đan trải hững hờ nước mây Bến sông trôi cánh hoa gầy Tình trong xa cách sao ngây ngấy lòng. Xôn xao ngày nhớ, đêm mong Nổi chìm lận đận tới mong manh rồi Tiếng chim khắc khoải, đơn côi Cành sương trăng đậu càng bồi hồi thương. Lời em tím biếc vấn vương Trong mơ ủ mãi ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên LẶNG THẦM Sớm nay gió chuyển mùa vào hạ Phượng vuốt ve ký ức chói chang Kỷ niệm vào hàng giăng tiếc nuối Hơi thở gấp dần nuôi chiều xa... Mây trắng lung lay mái tóc ngà Vàng anh cất tiếng hát ngân nga Vai áo em vương giọt mực tím Giờ tan trường chợt hóa thiêng liêng! Tuổi học trò giấu khoảnh trời riêng Sóng sánh làn ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên TRẢ LẠI Dòng thơ đằm sâu tình đời Làm cho ai phải nối lời con tim Biết rằng có thể đi tìm Kìm nén lòng giữa lặng im kiếp này. Lạnh lùng - Đâu hẳn không hay Giới hạn - Dành để dãi bày mai sau Khoảng cách - Gìn giữ cho nhau Dừng lại - Vùi chặt nỗi đau riêng mình. Vì yêu nên chẳng thanh minh Lỡ thương mới ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên ĐÊM TRẮNG! Buồn tênh lối nắng, đường mưa Trăng xưa, bến cũ, rào thưa gió lùa. Sương giăng từng giải gọi mùa Bến xuân mây mắc cành chua me rồi! Lạnh lùng sao muộn đổi ngôi Người xưa còn đó - Tình trôi theo dòng. Nắng lên chải tóc ngoài song Tiếng hò thức dậy cõi lòng bơ vơ. Giấu mình trong cõi ngẩn ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên LƯU LUYẾN! Mưa đêm giăng mắc làm sao? Phương trời phía ấy vẫn thao thức hoài Trăng đêm động cánh hoa nhài Gọi hương thơm dậy buông hoài vấn vương. Cùng nằm bên cạnh con đường Cùng mơ trong trong một màn sương dịu dàng Đêm nhớ nhung rộng mênh mang Ta bay theo ánh huy hoàng đến em. Mong mang đôi chút hương đêm ...