Nguyên văn bởi NhuMai Ngơ ngẩn ... Mùa thu đã đến tự bao giờ Phơn phớt một màu vàng rất thơ Lãng đãng làn mây trôi lặng lẽ Lung linh giọt nắng chảy bơ thờ Hình như lá cũng biết hờn dỗi Mà ngỡ hồn còn thấy mộng mơ. Ai đã vẽ lên tình tự ấy Để cho trời đất cũng ngu ngơ …? dp ...
Nguyên văn bởi BUI TUYET NHUNG Mây chiều nay có đủ che ấm núi núi có bằng không lấy chỗ mẹ ngồi lưng mẹ tựa vào vách chiều sâu thẳm dáng ngồi xiêu vẹo bốn bên núi không cao được hơn, cây không lớn được thêm nỗi buồn mẹ tỏa giăng vạn vật ngừng sinh sôi nảy nở mẹ ơi nếu mẹ biết đau cho vừa đủ thì trời xanh trong mắt mẹ lâu rồi chiều nay mưa rơi rơi biết gọi thêm mây đâu về che cho ấm núi?
Nguyên văn bởi Gió Bụi Chim sáo sang sông Tìm về quê cũ chốn xưa Thăm hàng giậu đổ phên thưa gió lồng Điệp vàng trước ngõ trổ bông Vàng cơn nắng hạ ửng hồng má em Lung linh sợi nắng xuyên rèm Để con bướm lượn bên thềm ngẩn ngơ Cầu tre gẫy nhịp ơ hờ Mà con nước vẫn lững lờ reo ...
Có ai nghe thấy không điều tôi vừa hỏi Thì hãy nói giùm đi tuổi thơ tôi mất tự bao giờ? Mất tự bao giờ tuổi thơ Khàn cổ hụt hơi tôi gọi Tuổi thơ ơi có tuổi Có ngày khai sinh Có phút lìa đời Chân trần giữa trưa quả bàng chín đâu rồi ...
Nguyên văn bởi Bạch Hồng Ngọc VŨ SỮA Một đôi vũ sữa hãy còn non Em hái mời anh, vài quả con Bồi bổ chút đi mà lấy sức... Rộ mùa trái chín mọng căng tròn 27/9/2011