• Việt Nam Thi Hữu

    gửi bởi Đăng tin ngày 14-02-2020 06:06 AM



    NGÀY THƠ NGUYÊN TIÊU

    Nguyên tiêu sắc nước hương trời
    Hội thơ Văn Miếu gợi khơi cội nguồn
    Nhân tài nguyên khí dòng tuôn
    Sơn hà xã tắc bội muôn phần bền

    Tiền nhân khởi dựng vững nền
    Hậu sinh con cháu đắp đền nguy nga
    Trống trường náo nức vang xa
    Đầu xuân khai bút khởi hoa an bình

    Nàng thơ đỏm dáng gợi tình
    Rùa khiêng khoa bảng phân minh muôn đời
    Ngày thơ thả chữ bay chơi
    Mai gầy cốt cách dạ bời khói sương

    Nhân sinh gió thoảng dặm trường
    Hồn thơ nhẹ gánh tơ vương cũng đành
    Vạch lưng dán chữ họa cành
    Ai say ai dệt ngũ hoành tứ tung.

    Công Văn Dị
    gửi bởi Đăng tin ngày 10-02-2020 06:05 AM




    THÀY TRÒ TÔI


    Thày trò mình dắt nhau qua bốn mùa hoa:
    Hoa DÂU DA ngỡ ngàng phơn phớt trắng
    Tưởng dễ quên nhau mà hương hoa thầm lặng
    Nhập hồn chua vào quả đến say lòng

    Rồi hoa TRẠNG NGUYÊN rực rỡ ngang đường
    Cái mũ trạng đỏ au phơ phất gọi
    Mùa thi đến cả cuộc đời rực chói
    Cứ nôn nao, náo nức cả sân trường

    Ngẩng đầu lên, HOA PHƯỢNG đỏ chang chang
    Cả khóa học cháy vèo trong sắc lửa
    Thế là hết, chia tay là thế đó
    Hoa rụng rồi, sắc đỏ vẫn còn nguyên

    Các em bên thày, thày bên các em
    Hoa BẰNG LĂNG nở lúc nào không biết
    Nhắm mắt lại, vẫn cái màu da diết
    Tím một chiều biền biệt phút xa nhau

    Cái Thắm ngồi bàn đầu, cái Ngọc cứ lau chau
    Cậu Hoàng Vân rụt rè không dám nói
    Vớ vẩn thế mà giờ sao nhức nhối
    Những Quỳnh, Quyên, Hằng, Phúc với ... vân vân ...

    Đã có một ngày thày giận các em
    Có lúc các em có điều để bụng
    Thôi xí xóa! Giận hờn thì cứ giận
    Mà thương thì... trăm giận đổ ra sông

    Gậy Như Ý này của Tôn Ngộ Không
    Dĩ bất biến ứng vào vạn biến
    Quê hương gian nan, cuộc đời lận đận
    Thày tặng mỗi em một chiếc để lên đường

    Thày cũng là người, cũng khóc, cũng buồn thương
    Thày xin các em vòng Kim cô thay mũ
    Để đau đáu cứ nghe bằng lăng nở
    Giữa sân trường lại ngó: " Các em ư ? ".

    Lê Đức Mẫn
    gửi bởi Đăng tin ngày 06-02-2020 05:56 AM





    THĂM ĐÀ LẠT


    Một mình sải bóng ngày dài
    Ai mang nỗi nhớ dần phai sắc vàng
    Rừng thông đàn lá ngân vang
    Thác Cam Ly trút lênh loang sớm chiều
    Cao nguyên gió ít lạnh nhiều
    Sáo diều ai thả tiếng tiêu ngọt ngào
    Hoa rực rỡ vạn sắc chào
    Sương giăng trắng xóa trải vào thung xa
    Lối đi lá rải mượt mà
    Bâng khuâng chân bước dần qua ánh ngày
    Đà Lạt ơi! Mộng mơ say
    Bốn mùa ta đến ngất ngây thu vàng!

    lethanhson

    gửi bởi Đăng tin ngày 02-02-2020 05:55 AM


    TAO ĐÀN NỐI NHỊP

    Xuân về gọi nắng trải ngàn nơi
    Én liệng tầng cao tận đỉnh trời
    Bến đẩy thuyền trôi lùa sóng vỗ
    Mây vờn khói quyện hứng sương rơi
    Vàng bông khóm cúc hồn tươi rạng
    Thắm lộc hàng me cảnh đẹp ngời
    Hội ngộ thi nhân lòng mãi nhớ
    Tao đàn nối nhịp dạ không vơi.

    Manh Kỷ
    gửi bởi Đăng tin ngày 29-01-2020 06:00 AM






    XUÂN QUÊ HƯƠNG


    Xuân trải tưng bừng đất nước ta
    Hương quê đầm ấm tỏa muôn nhà
    Nông thôn chuyển nhịp thay màu áo
    Phố thị vươn mình đổi sắc hoa
    Xả bỏ niềm đau về hội tụ
    Buông xua nỗi hận sống chan hòa
    Cờ thần rực rỡ sân đình… gợi
    Những buổi quây quần dưới bóng đa.

    BXP

    gửi bởi Đăng tin ngày 25-01-2020 12:40 AM

    BQT, BĐH vnthihuu.net
    Kính chúc quý thi hữu, quý bạn đọc và gia đình
    một năm mới
    AN KHANG - THỊNH VƯỢNG - HẠNH PHÚC





    Lời Chúc Phương Xa

    Gom từng nét chữ tận miền xa
    Gời trọn về quê chúc mỗi nhà
    Đón bữa xuân tràn mơn mởn lộc
    Vui ngày nẻo ngập đẫy đà hoa
    Toàn gia trĩu phúc đời khang thịnh
    Mọi ngõ đầy an cảnh thái hòa
    Bạn hữu thi đàn say tứ trải
    Muôn lòng phấn khởi rộn ràng ca.


    Hồng Vy
    gửi bởi Đăng tin ngày 21-01-2020 06:14 AM







    TỜ LỊCH

    Màu tươi vẻ lạ phải đâu thường
    Xé bỏ khi ngày chuyển ánh dương
    Vẽ cảnh sơn hà vui tặng khách
    Viền cây phúc lộc thoả treo tường
    Trang đời giấy mỏng càng xao xuyến
    Lốc gỗ hương nồng mãi vấn vương
    Mỗi giọt thời gian dần nhẹ bỗng
    Tờ xuân khép mộng ở thiên đường!

    Nguyên Xuân