Trần Như Chuyên

Quê nhà

Bầu chọn cho bài này
Quote Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Xem bài viết
BUỒN VÀ VUI


Trên đời ai cũng có buồn vui
Yêu thương với ngậm ngùi cay đắng
Những ngày dài huy hoàng trong nắng
Bao đêm dài ủ rũ trong mưa.

Ngày dài không có sớm, trưa
Đời người không có đón, đưa sẽ buồn
Nếu em chẳng biết dỗi hờn
Chắc rằng thương nhớ đâu còn trong anh!

Lúc thẫn thờ nhìn rặng liễu rủ mành
Tình cảm trong anh hoá thành mềm yếu
Chiều rạo rực nghe sấm phủ hoàng hôn
Tâm hồn ta mạnh mẽ lên kỳ diệu.

Biển đông nhú mây cánh diều
Buồm căng đón gió, rừng chiều nên thơ
Chờ mong có tự bao giờ?
Để ta thao thức, hững hờ bấy lâu!
Nếu không có sóng bạc đầu
Biển khơi chắc chẳng còn mầu xanh trong
Em nhìn tình yêu rực hồng
Anh dành tặng cả cánh đồng nhớ nhung.

Có nhiều đêm bóng tối đến lạnh lùng
Ngọn lửa tình yêu cháy bùng đôi lứa
Rồi lại nữa, nắng tràn vào gõ cửa
Ta tiếc quá, giấc mơ còn vơi nửa
Đến bây giờ cánh lòng vẫn rực lửa
Mà giấc mộng chẳng bao giờ đến nữa.
Ta gỡ buồn vì luyến tiếc không đâu
Nhưng rất vui vì bao ngày hy vọng.
Biển quyến rũ phải chăng nhờ có sóng
Núi nên thơ chắc hẳn nhờ mây bay...

Ta nhớ nhau suốt đêm ngày
Có lẽ em giữ đắm say trong người
Thấy em là thấy nụ cười
Hồn nhiên như đoá hoa tươi dâng đời.
Buồn vui cũng tự lòng người
Trăng sao tô điểm bầu trời về đêm
Mình trôi trong biển dịu êm
Nhớ ngày bão tố có thêm ngọt ngào.
Hôm nay đi gieo ước ao
Ngày mai ta sẽ bước vào giấc mơ
Hoàng hôn có tự bao giờ
Mà chúng mình vẫn cứ chờ hoàng hôn…
Từ khóa: Không dùng Sửa Tag
Chuyên mục
Chưa phân loại

Bình luận