• Việt Nam Thi Hữu

    gửi bởi Đăng tin ngày 02-12-2020 06:29 AM


    TRIẾT LÝ MÌ XÀO THẬP CẨM

    Bao người chán mộng công hầu
    Tìm ta vấn kế đi đâu bây giờ
    Nhìn ra lố nhố khách chờ
    Khoác tay lão bận làm thơ vui cười

    Phong bì lú xấp tiền tươi
    Bu mầy! ... Lộc phát đến nơi rồi nè
    Làm giàu coi bộ khỏe re
    Nhưng mà bạo phát lại e chóng tàn

    Bố mầy! ...Đừng có tham lam
    Tiền hưu mấy chục còn ham nỗi gì
    Nhà mình đâu có thiếu chi
    Rể hiền dâu thảo cháu thì thông minh

    Con ngoan... bạn hữu chí tình
    Trò xưa mến mộ... đủ mình sống vui
    Còn bao nhiêu nữa cuộc đời
    Nhớ điều tích đức vun bồi nghĩa nhân

    Tay không ta đến cõi trần
    Ra về rồi cũng chỉ ngần ấy thôi
    Có chăng tàn cuộc rong chơi
    Còn như đâu đó ngàn lời thơ ca

    Khi không lão bỗng cười xòa
    Ngộ rồi lắm lắm nầy bà nó ơi!
    Dĩa mì xào... đợi cùng xơi
    Đủ mùi vị... đủ cả trời yêu thương!

    NhàQuê
    gửi bởi Đăng tin ngày 28-11-2020 06:37 AM




    HỒN THU

    Hồn thu ngự đỉnh xa mờ
    Tình thu lưu luyến bên bờ trùng khơi
    Cố hương về chẳng gặp người
    Trời cao biển rộng ngậm ngùi nhớ thương
    Vẳng bên tai khúc vô thường
    Cuối thu gió lạnh con đường xa xăm
    Xa người đơn chiếc gối chăn
    Trong ngôi nhà ấy ngập tràn tương tư.

    Lê Thanh Sơn

    gửi bởi Đăng tin ngày 24-11-2020 06:31 AM


    TRỞ LẠI QUÁN XƯA

    Mấy mùa đông giá cánh chim trời
    Khuất nẻo quán người nhớ chẳng vơi
    Bìm bịp cuối ngày kêu ngập nước
    Để sầu ai đó giữa chơi vơi

    Xuân vắng đường xưa ngập cỏ hoang
    Bâng khuâng lẻ bóng tím hoa xoan
    Người còn? Bếp có hồng xanh khói?
    Cây lặng như tờ, lưới nhện ngang!

    Ôi phút tịnh lòng nhớ cố hương
    Gập ghềnh, rêu ướt, sáng mờ sương
    Người xưa phảng phất quanh đâu đó
    Hiu hắt tình ai, thấm mệt đường

    Về đây dĩ vãng dạ bùi ngùi
    Quán vắng người đi để mất vui
    Tiên cũng về trời quên cõi thế
    Ta buồn trở gót, giọt mưa rơi!

    NVT
    gửi bởi Đăng tin ngày 20-11-2020 11:39 AM






    BIỂN VÀ ĐỜI


    Lông chông bám đuổi nhau hoài
    Dẫu yêu hay giận vẫn nhoài đến nhau
    Gió ngược quay lại điểm đầu
    Nơi sinh cầu cỏ tươi mầu biển xanh

    Cát vàng gương đẹp long lanh
    Bạo vùi gió dập bỗng đành vỡ tan
    Đợi cơn sóng vãn chiều tàn
    Cát vàng lại mịn miên man duyên trầm

    Bí truyền vỏ ốc lặng câm
    Thủy cung cũng trải đá ngầm cũng va
    Vui khi ấp ốc tai ta
    Ngạc nhiên có tiếng biển xa vọng về

    Con thuyền vầu ghép như bè
    Đủ bươn cưỡi sóng bộn bề việc khơi
    Bão giông thách thử giữa trời
    Trở về bãi đậu thỏa người chờ mong

    Biển ơi có thấu nỗi lòng
    Lông chông, vỏ ốc, gương trong, thuyền vàng
    Bao duyên chẳng gửi sóng ngang
    Chọn con sóng dọc đưa sang trao người.

    Công Văn Dị

    gửi bởi Đăng tin ngày 12-11-2020 06:21 AM



    RÈN THÂN

    Ta vui chấp nhận cái vô thường
    Xả khổ buông phiền chớ để vương
    Kiếm bướm tìm hoa không kể nẻo
    Hoà thơ kết bạn chẳng phân đường
    Tam quy chí vững rèn muôn lượng
    Ngũ giới tâm bền bái thập phương
    Học Pháp trì Kinh xua vọng tưởng
    Trau thân cải nghiệp sắc thêm hường.

    BXP
    gửi bởi Đăng tin ngày 08-11-2020 06:22 AM




    BIỂN


    Biển khát yên lành tận thẳm sâu
    Buồn trông biển khóc mảnh trăng sầu
    Xao chiều biển sáng buồm dương lộng
    Chán buổi rêu dày biển hóa nâu
    Nếu vẫn chơi trò bôi vấy biển
    Thì như dập biển xé tan bầu
    Cho dù biển đẹp lung linh thế
    Biển cũng phai tàn cũng nhỏ châu!

    Nguyên Xuân
    gửi bởi Đăng tin ngày 04-11-2020 06:42 AM




    ĐỢI TRĂNG


    Đợi người từ lúc chiều rơi
    Dạ sầu thăm thẳm gió vời hương xưa
    Heo may lạnh buốt song thưa
    Rừng còn rụng lá trăng chưa sáng màu

    Mây đêm buông nỗi buồn sâu
    Chim khôn lạc bạn mưa ngâu chạnh lòng
    Núi đồi cao vẫn mênh mông
    Chồn chân gối mỏi ngẩng trông sao trời

    Hồn thơ theo gió chơi vơi
    Thuyền mơ bến đợi sóng khơi dập dồn
    Nước chia vẫn chảy về nguồn
    Thôi đành hẹn lại thơ buồn trao nhau.

    Thu Giang Vũ