+ Trả lời chủ đề
Trang 6/6 ĐầuĐầu ... 4 5 6
Hiện kết quả từ 51 tới 52 của 52

Chủ đề: Cổ nhạc sáng tác minh thuận

  1. #51
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 204
    Thanks
    875
    Thanked 1.407 Times in 202 Posts
    Blog Entries
    1
    Bài ca cổ
    VỀ MỎ CÀY NAM – MẢNH ĐẤT YÊU THƯƠNG

    Tác giả: Minh Thuận

    Nói lối:
    Quê nội ơi! Bao năm trời xa cách
    Nghe trong lòng bao nỗi nhớ thương
    Nay con về đi giữa quê hương
    Mà giọt lệ cứ vương đầy đôi má!

    Lý Bông Dừa
    Quê nhà nồng thắm bao ân tình
    Bình minh giỡn sóng điểm trang dáng hình quê hương
    Dừa xanh rợp bóng những cung đường
    Hoa trái miệt vườn bao mùa ngọt ngào phù sa
    Về đây uống nước sông Hàm Luông
    Mà nghe tâm hồn nặng oằn yêu thương.

    Vọng cổ
    Câu 01:
    Ngần ấy thời gian con theo chồng về làm dâu xứ lạ, là ngần ấy năm bao nỗi nhớ quê hương da diết cả...tâm...hồn...
    Nhớ giọt mồ hôi cha tô thắm đất cồn. Thương mẹ thân cò đồng sâu ruộng cạn, đem bàn tay chai sần xây tương lai tươi sáng đời con.
    Quê mình nghèo nhưng tình nồng đượm nghĩa sắt son. Qua mấy cuộc trường chinh sau trước vẫn vẹn tròn. Thanh sử quê dừa muôn thuở sáng lòng con, như tiếng chuông chùa Tuyên Linh mãi còn ru hồn non nước.

    Hát ru con
    "Ầu...ơ....ví dầu cầu ván đóng đinh
    Cầu tre lắc lẽo gập ghềnh khó đi
    Khó đi mẹ dắt con đi
    Con đi trường học mẹ đi trường đời"

    Câu 02:
    Xưa cầu khỉ khó đi mẹ cầm tay con bước, trong câu hát mẹ ru con có tình đất nước tỏa hương nồng.
    Con lớn lên bên dòng sông, bến nước, ruộng đồng. Câu lý bông dừa theo con vào lớp học, điệu ngũ cung ngọt ngào dạy con nguồn gốc tổ tiên.
    Đất và người đã kết chặt mối lương duyên, uống nước Hàm Luông nhớ máu tiền hiền bao lần tuôn đổ. Tiễn con theo chồng mẹ gói hành trang câu vọng cổ, quê người nghe tiếng nguyệt cầm con da diết nhớ quê hương.

    Nói Lối:
    Mỏ Cày Nam ơi! Con đã về quê nội yêu thương
    Tìm trong đất quê hương dáng hình bao người thân thuộc
    Nội vẫn còn đây đang giương cao ngọn đuốc
    Soi sáng đường cho con đến tương lai.

    Vọng cổ
    Câu 05:
    Đường đến tương lai được đắp nên từ bao khối óc bàn tay trong những tháng ngày gian khổ. Mỏ Cày Nam ơi! Nay con trở về đây đi giữa miền châu thổ nhìn đất chở phù sa đang nở rộ những...công....trình....
    Phố rộng, nhà cao, cầu Cổ Chiên lộng lẫy dáng hình. Nghe chim chằng chài gọi bình minh sông nước, ngỡ tiếng mái dầm ai khuấy nước rạch Cái Quao.
    Chợ Thom, chợ Mỏ Cày, chợ Giồng Văn...hàng hóa đổi trao; kẹo dừa, kẹo chuối, thuốc giồng...mùa nào thức ấy. Tiếng trống đình Hội Yên gọi hồn quê trỗi dậy, mừng dáng hình Thị Xã tương lai đang hoàn thiện từng ngày.

    Câu 06:
    Về Mỏ Cày Nam – mảnh đất yêu thương, uống vị đất quê hương sau bao năm trường chờ đợi. Nghe bài vọng cổ du dương thằng em đang soạn lời ca mới, mà cảm xúc dâng trào phơi phới trong tim.
    Dừa nợ quê nhà nên kết trái mỗi ngày một nhiều thêm. Trăng nợ ơn cha nên tiếng đờn kìm mang bao niềm tâm sự. Con về thăm quê sau bao ngày xa xứ, vẫn hát cùng em bài ca tài tử mẹ dạy năm nào.
    Tiếng khoan nghĩa nặng tình sâu
    Tiếng nhặt lời mẹ ngọt ngào yêu thương
    Cha đờn cung bậc quê hương
    Xự, xang, xê, cống....dệt đường con đi.

    Sáng tác xong lúc 18h00’ ngày 25 tháng 02 năm 2017
    Tác giả: Minh Thuận
    Minh Thuận

  2. 3 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


  3. #52
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 204
    Thanks
    875
    Thanked 1.407 Times in 202 Posts
    Blog Entries
    1
    Bài ca cổ: UNG VĂN KHIÊM
    Tác giả: Minh Thuận

    Nói Lối:
    Qua sông Vàm Nao lệ trào theo con nước lớn
    Về Chợ Mới nhìn đất mở lòng chở nặng nhớ thương
    Gót tiền nhân còn in dấu những nẻo đường
    Để lại tấm gương: Ung Văn Khiêm muôn đời soi hậu thế!
    Vọng cổ
    Câu 01: Thuở nước mất nhà tan xóm làng chìm trong dâu bể, thuế nặng sưu cao dân một cổ...hai....tròng....
    Trà Vinh, Bến Tre, Long Xuyên...máu đỏ tuôn dòng. Nơi làng Tấn Đức, tổng An Bình, quận Chợ Mới; một cậu bé chào đời mang tên gọi Ung Văn Khiêm.
    Dân trong vùng khen cậu thông minh; thuở nhỏ theo cha học lễ nghĩa thánh hiền. Học xong trường làng cậu đến Cần Thơ, nghe thầy Châu Văn Liêm giảng bài thương dân yêu nước.

    Câu 02: Trang sử vàng son người ngày đêm tiếp bước, sẳn sàng đi bất cứ nơi đâu khi tổ quốc cần.
    Vì nước vì dân vai người gánh khó nhọc bao lần. Mười bảy tuổi tham gia cách mạng, hai mươi tuổi là thành viên Đảng Cộng Sản Đông Dương.
    Cả đời người dành trọn cho đất nước, quê hương; mấy bận vào tù ra khám vẫn giữ tròn khí tiết. “Anh Ba Nội Vụ” mang trong tim bầu nhiệt huyết, đem giọt máu hồng tưới khát vọng tự do.


    Nói Lối:
    Đồng chí, đồng bào gọi mãi tiếng “ Anh Ba”
    Cháu, con nhắc về ông với tấm lòng tôn kính
    Xưa người đi...sông nước tiễn đưa bịn rịn
    Nay đất đón người về...mây trời cũng phủ kín màu tang!

    Lý Con Sáo:
    Ung...Văn Khiêm tên người vang khắp năm châu
    Nơi quê nhà nghĩa tình đậm sâu
    Mang trong tim món nợ đồng bào
    Bao đêm huyết lệ dâng trào
    Người một đời thủy chung sắt son
    Đem tấm thân hiến dâng nước non
    Gương nhân từ truyền lưu cháu con
    Câu hiếu trung khắc ghi lòng son.


    Vọng cổ
    Câu 05: Xin tri ân ngọn bút thời gian đã tạc vào trang sử vẻ vang dáng hình người con của đất An Giang một đời quên mình vì non sông đất nước.
    Tám mươi mốt mùa xuân trọn vẹn nghĩa tình sau trước, cho cháu con hôm nay tự hào được bước trong dấu...chân...người....
    Gian khó lùi xa đất mẹ hóa nụ cười. Đi giữa lòng quê nghe bài ca xây dựng, mà ngỡ lời người đang dạy bảo thế hệ mai sau.
    “Đón bạn láng giềng kết chặt mối thâm giao, đánh thức tài nguyên làm giàu cuộc sống.” Xưa người nghĩ đến tương lai gieo mầm hy vọng, nay hạt giống thành cây che cuộc sống thanh bình.

    Câu 06: Cả đời người là một pho sử vàng liêm, chính, công, minh. Trọn nghĩa với xóm thôn, vẹn tình với non sông đất nước. Lòng nhân ái, vị tha; tình thương yêu, đoàn kết; là di sản của người để lại cho tổ quốc quê hương.
    Trên ngực áo của người gắn đầy những tấm huân chương, nhưng người luôn xem “lòng dân” là báu vật. Giai điệu ngũ cung lúc sinh thời người yêu quý nhất; khi người ra đi xê, cống, xự, xang...khóc tiễn đưa người.
    Người đã trở về với đất An Giang, sớm tối hàn huyên cùng “Bác Tôn” yêu kính.
    Tim người chan chứa tình quê
    Ngàn năm ru mãi câu thề sắt son.

    Viết xong lúc 17h35’ ngày 23/03/2017
    Minh Thuận

  4. Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


+ Trả lời chủ đề
Trang 6/6 ĐầuĐầu ... 4 5 6

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình