+ Trả lời chủ đề
Trang 8/8 ĐầuĐầu ... 6 7 8
Hiện kết quả từ 71 tới 77 của 77

Chủ đề: Cổ nhạc sáng tác minh thuận

  1. #71
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 240
    Thanks
    893
    Thanked 1.637 Times in 238 Posts
    Blog Entries
    1
    ĐÊM QUÊ CHỒNG
    (Tác phẩm tham dự trại sáng tác ca khúc, bài ca cổ TX Tân Châu 2019)

    Tác giả: Trương Cổ Chiên
    Nói lối:
    Mình gặp nhau từ những ngày đầu bước chân vào giảng đường đại học
    Lúc em buồn anh luôn cận kề vuốt ve mái tóc người thương
    Rồi kể em nghe chuyện của quê hương
    Ba dãy cù lao với những vườn dừa xanh ngát
    Em cũng nói với anh: “Đất Tân Châu quê mình là thơ, là nhạc;
    Có tiếng thoi đưa nhịp nhàng như tiếng hát giao duyên”
    Lý Son Sắt:
    Nơi có con sông Tiền
    Con nước trôi trăm miền
    Gội sạch ngàn truân chuyên
    Đưa người về se duyên.
    Nơi đất in kỷ niệm
    Giọt mồ hôi gió sương dãi dầu
    Trải qua mấy phen cơ cầu
    Tình người Tân Châu vẫn luôn đậm sâu
    Ngày mai em bước đi theo chồng
    Còn vấn vương bến nước vườn dâu.
    Vọng Cổ
    Câu 01: Rồi những năm đại học trôi qua cũng là lúc em xa mẹ, xa cha, xa họ hàng, xa xóm làng yêu dấu. Xa miền biên cương hiền hòa nhân hậu, em lên xe hoa hóa thành cánh chim uyên ương tìm về đậu chốn…quê…chồng…
    Đêm tân hôn mắt lệ lưng tròng. Vui vì em được gần anh thỏa niềm mong ước; buồn khi xa nong tằm, xa bến nước, vườn dâu.
    Đất và người hiếu hỷ có nhau, cùng dệt nên Lãnh Mỹ A muôn thuở chẳng phai màu. Anh nói: “tên đứa con đầu lòng mình đặt Tân Châu, cho vẹn tròn nghĩa nặng tình sâu với quê hương xứ sở.”

    Câu 02: Về với quê anh là tròn câu duyên nợ; buổi đầu làm dâu bao nỗi nhớ quê da diết trong lòng.
    Nhớ ánh hoàng hôn phủ khắp ruộng đồng, những lúc ấy em hay ngồi bên khung cửi, dệt tấm lụa đào chờ ngày may áo cưới cô dâu.
    Nhớ sông Hậu, sông Tiền chảy qua mấy cuộc bể dâu; mang con cá, con tôm nuôi bao lớp người hiền lương, chân chất. Em theo chồng mang hành trang là tình người, tình đất; thương ba dân tộc cận kề đấu cật chung lưng.

    Nói Lối:
    Từ dạo ấy em theo chồng đến nay đã mấy mùa xuân
    Mỗi lần cùng anh về thăm mẹ thăm cha lòng em vui mừng khó tả
    Qua những nẻo đường quê bỗng thấy vừa quen, vừa lạ
    Nghe đất chuyển mình hối hả bước dựng xây.

    Vọng Cổ
    Câu 05: Dù cho đi khắp đó đây, ăn uống đủ đầy mỹ vị cao lương lòng vẫn vấn vương cái tình quê hương xứ sở. Mỗi lần cùng anh về thăm mẹ thăm cha là em vui mừng hớn hở khi nhìn đất nở lộc biếc chồi non làm bỡ ngỡ bước...chân...mình...
    Qua mỗi nẻo đường thôn nghe hoa trái tâm tình. Dưới bình minh cầu Tân An lung linh soi bóng nước,phà Châu Giang đón người về xây hẹn ước tương lai.
    Thăm quê rồi cũng đến lúc chia tay, quê chồng đêm nay em bỗng thấy yêu Tân Châu say đắm. Bao cuộc đổi thay vì ngày mai hoa gấm, có khối óc bàn tay đang tô thắm những công trình.

    Câu 06: Xa quê mình em nhớ tiếng bìm bịp gọi bầy trên cánh đồng xa, nhớ giọng ai ca ngọt ngào câu vọng cổ, mùa nước nổi cũng theo em về làm dâu xứ dừa châu thổ, tiếng xa quay như lời tình em thổ lộ cùng anh.
    Giọt phù sa nào nhuộm rẫy bắp thắm màu xanh, dòng sông nào dâng cho đời dòng sữa trong lành ngọt mát. Quê mẹ Tân Châu là thơ, là nhạc; là lời ru con em hát đêm quê chồng:
    “ Ầu…ơ…ai người đi khắp núi sông
    Ghé thăm xứ lụa bên dòng Tiền Giang
    Đất vùi chôn những gian nan
    Chở câu nhân nghĩa xây ngàn ước mơ."
    Dễ dãi với ngòi bút là tàn nhẫn với bản thân mình.

  2. 6 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


  3. #72
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 240
    Thanks
    893
    Thanked 1.637 Times in 238 Posts
    Blog Entries
    1
    BẾN TRE MẢNH ĐẤT ÂN TÌNH
    Trương Cổ Chiên
    Ngâm thơ:
    Về đây sao bỗng nghẹn lời
    Yêu trời, yêu đất, yêu người Bến Tre
    Bóng dừa che mát đường quê
    Qua từng thôn xóm ngỡ về cung tiên
    Người dân chất phác thảo hiền
    Quanh năm tần tảo truân chuyên không màng.

    Vọng cổ:
    1/ Bao năm sống tha phương nay tôi về Bến Tre trong vòng tay yêu thương của quê hương xứ sở. Ba dãy cù lao qua mấy thuở bể dâu lòng người cởi mở, đất nở nụ tầm xuân làm bỡ ngỡ bước...chân...mình...
    Qua An Hóa, Bảo, Minh nghe sâu nặng ân tình. Dưới bình minh hoa công trình lung linh in bóng nước, dòng sông Thom hiền hòa xuồng ghe xuôi ngược gần xa.
    An Đức đất giồng ai đã từng qua, nghe văng vẳng bên tai câu “giữ đạo nhà”. Đêm Châu Thành nghe khúc dân ca; xê, cống, xự, xang đậm đà tình tri kỷ.

    2/ Về Thành phố trẻ ngắm hồ chung thủy, tôi càng thương người Bến Tre bình dị kiên cường.
    Dù nặng gánh mưu sinh nhưng sống chết xem thường; đáp lời quê hương lên đường giữ nước; ong vò vẽ, đuốc lá dừa cùng người đánh đuổi xâm lược ngoại bang.
    Một ngọn tầm vông, một chiếc khăn rằng cũng ra trận dọc ngang; một ngòi bút cũng làm quê hương rỡ ràng trang sử. Nhìn về tương lai tự hào quá khứ; Đồng Khởi quê mình đất sử tình thơ.

    Lý Cái Mơn
    Về quê hương lòng tôi vương vấn
    Phố xá khang trang rộn ràng bước chân người qua
    Tiếng ê a đàn em nhỏ trong ngôi trường làng
    Đường thênh thang những chuyến hàng ngược xuôi
    Xuân đến mang những niềm vui
    Ba đảo dừa chở bao khát vọng phồn vinh.

    Vọng Cổ
    5/ Đi giữa quê hương nghe cung nhớ cung thương lòng tôi nhẹ vơi nỗi buồn sau bao tháng ngày cách xa xứ sở. Qua từng xóm thôn nhìn trăm hoa đua nở, đất trời vào xuân dang rộng vòng tay chở ước...mơ...hồng...
    Nhà mới đầy đủ tiện nghi người thỏa dạ vui lòng. Phố thị làng quê ngày thêm gần lại; Giao Long, An Hiệp...rộn ràng tiếng máy vào ca.
    Cửa biển Bình Đại, Thạnh Phú tàu tấp nập vào ra; mỗi chuyến xa khơi một niềm tin ngày mai no ấm. Về Cái Mơn thương người một đời tay bùn chân lấm, bám đất phù sa gieo hạt nấm nghĩa tình.
    6/ Bến Tre quê mình miền đất nhân kiệt địa linh, mỗi tấc đất quê hương còn in bóng hình tiền nhân thuở trước. Sấu lội hổ gầm không nản lòng chùn bước, chân đất đầu trần vượt bao gian khó hiểm nguy.Tôi về đây nghe nhân câu nhân nghĩa trải dài theo từng bước chân đi, mà tự hỏi lòng mình đã làm gì cho xứ sở? Ba dãy cù lao ba khung trời thương nhớ, đã in đậm trong tim tôi từ thuở thiếu thời. (-)
    Tình quê nặng lắm người ơi
    Mồ hôi thấm đất xây đời gấm hoa
    Về đây viết bản tình ca
    Quê hương Đồ Chiểu đậm đà nghĩa nhân.
    Dễ dãi với ngòi bút là tàn nhẫn với bản thân mình.

  4. 5 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


  5. #73
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 240
    Thanks
    893
    Thanked 1.637 Times in 238 Posts
    Blog Entries
    1
    Ca Cổ:
    MÙA HOA BƯỞI
    (Kính tặng: Chú Tư Khanh xã Song Thuận, Châu Thành, Tiền Giang.)
    Sáng tác: Trương Cổ Chiên
    Nói Lối:
    Mỗi năm vào mùa hoa bưởi trổ
    Tôi lại về Song Thuận tìm anh
    Người thương binh chân chất hiền lành
    Đã trải qua bao ngày chiến tranh gian khổ.
    Vọng Cổ
    1/ Song Thuận đất quê hương ấp ủ khối tình thương ru bông bưởi trổ. Gặp anh chiều nay uống ly rượu bưởi cay cay nghe câu vọng cổ, tiếng nhặt tiếng khoan thay lời anh thổ lộ...tâm...tình....
    Thuở ấu thơ đã thấy ngoại bang giày xéo quê mình. Cướp của đốt nhà, gieo bao điều tan tóc. Nghe tiếng súng vang rền hòa tiếng khóc chia ly.
    Đêm vườn bưởi quê mình mẹ tiễn anh đi. Tiếng gà canh ba hòa tiếng mẹ thầm thì: “ Khi sơn hà đang lúc lâm nguy, con đừng ngại chi hiểm nguy sinh tử.”
    2/ Năm tháng trôi qua chiến tranh chỉ là quá khứ, một phần cơ thể anh trở thành trang sử quê nhà.
    Bao chức vụ trải qua tình đồng chí chẳng phai nhòa. “Bao gạo nghĩa tình”, “mái tôn thay lá”; con thỏ, đồng tiền giúp người vơi vất vả khó khăn.
    Về với đời thường anh thao thức trở trăn, bao nỗi truân chuyên hằn trong nếp nghĩ. Cây bưởi thương người nắng sương bền bĩ, kết trái xanh cành chung thủy với quê hương.
    Nói Lối :
    Về Song Thuận nghe lòng bao nỗi vấn vương
    Hoa bưởi tỏa hương dệt nên câu hát
    Tôi thấy anh như loài hoa thơm ngát
    Hoa bưởi đất sông Tiền dâng Bác kính yêu.
    Vọng Cổ:
    5/ Nhìn cơ nghiệp mình có hôm nay anh nhớ bao tháng ngày chắt chiu gầy dựng. Chuyện “ăn bưởi bị ung thư” làm cho bao người hoang mang điêu đứng nhưng đã tiếp thêm cho anh nguồn sức mạnh để trụ vững chốn...thương...trường....
    Cây bưởi cùng anh viết nên chuyện cổ tích giữa đời thường. Hoa bưởi tỏa hương thành tinh dầu mọc tóc, nước ép bưởi trở thành vị thuốc hạ men gan.
    Mứt bưởi trị viêm họng, ho khan. Mỗi sản phẩm làm ra ngàn niềm vui đọng lại. Người thương binh khắc sâu lời Bác dạy: “ vượt khó vươn lên; sống thân ái, khiêm nhường.”
    6/ “Tiến sĩ” miệt vườn, “vua bưởi” đất Tiền Giang. Ngồi bên anh tôi miên man theo từng câu chuyện kể. Cây yêu đất xanh cành bén rễ, kết trái ngọt lành cùng bao thế hệ đón tương lai.
    Có cuộc sống đủ đầy anh không quên lúc đắng cay; những căn nhà đồng đội trao tay, bao công trình từ thiện. Vẹn nghĩa riêng chung thỏa niềm ước nguyện, cây bưởi cùng anh đã làm rạng tiếng quê mình.
    Người lương y người cựu chiến binh đã hòa mình vào mùa hoa bưởi.
    Đóa hoa của đất sông Tiền
    Kính dâng lên Bác thỏa niềm ước mong.
    Dễ dãi với ngòi bút là tàn nhẫn với bản thân mình.

  6. 5 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


  7. #74
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 240
    Thanks
    893
    Thanked 1.637 Times in 238 Posts
    Blog Entries
    1
    Bác Hai đi xa, để lại vô vàn nỗi nhớ cho khắp năm châu bốn bể. Còn riêng con xin viết bài ca thay lời tiễn đưa Bác về với tổ tiên:

    Ca cổ: NHỚ BÁC HAI

    Kính viếng Bác Hai (Nguyên phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng)
    Lối:
    Bác Hai ơi! Cả cuộc đời vì nước vì dân
    Chữ nghĩa nhân hằn sâu trong huyết quản
    79 mùa xuân, hơn 50 năm theo Đảng
    Bác là ánh đuốc lá dừa tỏ rạng khắp bốn bể năm châu.
    Vọng Cổ
    1/ Đất mẹ Cửu Long kết tinh hào khí cha ông sản sinh bao lớp trai tài gái thảo. Nhớ ngày đầu xuân Con từ cù lao Minh qua cù lao Bảo gặp Bác Hai nghe những lời dạy bảo... chân... tình...
    Lời Bác đơn sơ mà thấm đẫm hồn mình. Bên ly trà thơm Bác nhắc về thời thơ ấu; một cổ hai tròng nước mất nhà tan.
    Bom đạn quân thù cày xới vườn ruộng tan hoang; tiếng gào khóc thảm thương vang vọng khắp xóm làng. Chứng kiến cha mình chết dưới tay lũ ngoại bang, nỗi uất hận dâng tràn Bác lên đường diệt phường cướp nước.
    2/ Sinh tử hiểm nguy không làm Bác nản lòng chùn bước; tình nghĩa riêng chung sau trước chu toàn.
    Nặng gánh non sông sức khỏe hao mòn; khi trái gió trở trời vết thương đau nhức; mảnh đạn trong người như thách thức chí kiên gan.
    Khi đất nước còn trăm mối ngỗn ngang; Bác đi khắp non sông chẳng màng mưa chan nắng đổ; vắt óc moi tim cùng dân chia khổ, từ sông nước Đồng Bằng đến Tây Bắc cương thổ xa xôi.
    Ngâm
    Bác Hai ơi! Giờ đây....
    Nợ nước tình nhà đã trả xong
    Từ nay phiêu bạt chốn tiên bồng
    Người đi sông núi bao thương tiếc
    Thắp nén hương lòng... đưa tiễn Ông.
    Vọng cổ
    5/ Trả hết nợ non sông Bác cỡi hạc lên chốn tiên bồng ngắm mây bay nghe gió hát. Để lại cho khắp bốn bể năm châu nỗi mất mát to lớn... khôn... cùng....
    Với tổ tiên Bác giờ đây đã được trùng phùng. Với sông núi quê hương tên Người đã đi vào sử sách; cùng những dấu ấn, tầm nhìn hiển hách vượt thời gian.
    Với xóm làng câu nhân nghĩa nặng mang; đòn bánh tét, củ khoai, cọng rau... lúc cơ hàn gian khó. Phòng thuốc nam, đường bê tông... nghĩa quê hương thêm gắn bó; trả hết nợ non sông Bác từ bỏ danh vọng, chức quyền.
    6/ Cuộc sống đời thường gần gũi với thiên nhiên; vui thú điền viên vườn cây, ao cá. Tiếp khách đến thăm bằng tô cháo lòng, bằng cái bánh xèo... dân dã; tay bắt mặt mừng rôm rả hàn huyên.
    Tên "Hai Nghĩa" nhắc Người luôn vẹn nghĩa chung riêng. Khắp gần xa gọi Bác là "Ông Tiên" dịu hiền, phúc hậu. Với cháu con Bác là người ông người cha gương mẫu. Với non sông là vị lãnh đạo tài đức song toàn.
    Dù cho non cạn đá mòn
    Đóa hoa nhân nghĩa mãi còn tỏa hương
    Một đời từ tốn, hiền lương
    Tình nhà nợ nước...đôi đường vẹn nguyên.

    Trương Minh Thuận chấp bút
    Viết xong lúc 14h50
    Mỏ Cày Nam 19/02/2021
    Dễ dãi với ngòi bút là tàn nhẫn với bản thân mình.

  8. 4 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


  9. #75
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 240
    Thanks
    893
    Thanked 1.637 Times in 238 Posts
    Blog Entries
    1
    Dịch bệnh phức tạp, Thuận xin góp phần chống dịch bằng bài ca cổ Áo Trắng Áo Xanh. Qua phần trình bày của nghệ sĩ Xuân Chúc và Triệu Thái:
    https://youtu.be/pWv5ap6Y5Mg

    + YouTube Video
    ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
    Lần sửa cuối bởi thylan; 25-08-2021 lúc 07:17 PM
    Dễ dãi với ngòi bút là tàn nhẫn với bản thân mình.

  10. 3 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


  11. #76
    Điều Hành Viên Chính - TTDĐ
    Hiện Đang :    HỒNG THOẠI đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Bài gửi : 7.118
    Thanks
    93.131
    Thanked 44.619 Times in 7.122 Posts
    Chúc mừng bạn Minh Thuận với một tác phẩm rất thời sự và rất hay.
    HT

  12. 3 Thành viên dưới đây cảm ơn HỒNG THOẠI vì bài viết hữu ích này


  13. #77
    Avatar của Trương Minh Thuận
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    Trương Minh Thuận đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2012

    Bài gửi : 240
    Thanks
    893
    Thanked 1.637 Times in 238 Posts
    Blog Entries
    1
    TỰ HÀO THÀNH PHỐ MANG TÊN BÁC
    TRƯƠNG CỔ CHIÊN soạn lời theo thể điệu Nam Đảo (Đảo ngũ cung)

    Bốn Câu Phản Xuân qua Đảo
    1/ Quê hương (xang)
    Bao năm thấm nghĩa đậm tình (liu)
    2/ Nơi mình cắt rún chôn nhau (xê)
    Xóm giềng chia sớt đắng cay (xê)
    3/ Lúc tuổi ấu thơ (xê)
    Tung tăng đến trường cùng chúng bạn (lịu)
    4/ Đến lúc ta bạc đầu (phan)
    Đất mẹ vẫn vẹn niềm sắt son. (xê)
    Vào Nam Đảo
    Lớp I
    1/ Trong trái tim tôi (xê)
    Mãi khắc sâu dáng hình quê mẹ (lịu)
    2/ Là Thành Phố thơ mộng hữu tình (phan)
    Mang tên Bác Hồ Chí Minh (xê)
    3/ Trải qua bao cuộc trường chinh (xê)
    Có giọt mồ hôi kiến tạo dáng hình (xề)
    4/ Gọi Thành Phố trở giấc chuyển mình (xề)
    Thành mảnh đất diệu kỳ dưới ánh bình minh (liu)
    5/ Những con đường đầy ắp niềm tin (liu)
    Những dòng sông khát vọng dâng trào (xề)
    6/ Trăm năm nhân nghĩa dạt dào (xề)
    Thành Phố dâng trào nhựa sống (ú)
    7/ Những công trình lung linh soi bóng (ú)
    Như vòng tay đón bè bạn muôn phương ( phan)
    8/ Về Thành Phố mang tên Bác quê hương (phan)
    Gieo hạt mầm yêu thương (liu).
    Lớp II
    9/ Qua những nẻo đường xao xuyến vấn vương (xang)
    Nhịp sống thị thành trầm bổng du dương (liu)
    10/ Nhìn những hàng cây rợp bóng phố phường (xề)
    Thương bao người dạn gió dày sương (liu)
    11/ Đang góp phần xây dựng quê hương (liu)
    Thành đô thị văn minh hiện đại nghĩa tình (xề)
    12/ Trăm hoa khoe sắc trong thanh bình (xề)
    Dâng lên Bác Hồ Chí Minh (liu)
    13/ Trên đường hạnh phúc phồn vinh (liu)
    Có sự hy sinh thầm lặng của bao người (xề)
    14/ Anh chiến sĩ bồng súng giữ đất trời (xề)
    Anh công an chẳng màng sống chết (ú)
    15/ Chị lao công đêm ba mươi tết (ú)
    Làm việc chẳng phút nghĩ tay (phan)
    16/ Điểm tô Thành Phố ngày mai (phan)
    Rạng rỡ huy hoàng rợp bóng cờ bay. (xê)
    Lớp III
    17/ Mình về Thành Phố hôm nay (xê)
    Thăm Bến Nhà Rồng nhớ Bác năm xưa (xê)
    18/ Nhìn cảnh nước mất nhà tan (xê)
    Thương dân cơ cực lầm than (xê)
    19/ Người đã cất bước ra đi (xê)
    Bôn ba đất khách quê người (lịu)
    20/ Tìm ra chân lý tuyệt vời (phan)
    Đưa dân tộc đến bến bờ vinh quang (xê)
    21/ Về thăm di tích Ba Son (xê)
    Nhớ Bác Tôn mưu trí kiên cường (lịu)
    22/ Tập hợp công nhân thợ thuyền (phan)
    Lập Công Hội tổ chức bãi công (xê)
    23/ Qua Bình Chánh thương người vạt nhọn tầm vông (xê)
    Đánh cho quân cướp nước quy hàng (xư)
    24/ Xuân 1975 đại thắng huy hoàng (xư)
    Nam Bắc một nhà lịch sử sang trang. (xang)
    Lớp IV
    25/ Theo nhịp thở thời gian (xê)
    Quê hương đổi thay biết mấy ngỡ ngàng (xư)
    26/ Thành Phố thân yêu trỗi nhịp cung đàn (xư)
    Gợi lòng người bao cảm xúc miên man (xang)
    27/ Nhà cao ngói mới khang trang (liu)
    Chợ Bến Thành mua bán tấp nập rộn ràng (xề)
    28/ Đại lộ Đông Tây xe chạy nhịp nhàng (xề)
    Hầm Sông Sài Gòn rộng mở thênh thang (liu)
    29/ Nhắn ai về Thảo Cầm Viên (liu)
    Nghe tiếng chim kêu quên hết ưu phiền (xề)
    30/ Qua Đầm Sen, Suối Tiên gặp bạn hiền (xề)
    Thấy trong lòng thanh thản (ú)
    31/ Đến Cần Giờ nghĩa tình lai láng (ú)
    Nghêu xào lá buôi đặc sản thơm ngon (phan)
    32/ Khoai mì Củ Chi ướp vị sắt son (phan)
    Người quê chân tình hiếu khách (ú).
    Lớp V
    33/ Những công trình hiện đại kề bên công trình xưa (liu)
    Điểm tô Thành Phố quê mình (xề)
    34/ Nhà hát lớn vang khúc nhạc ân tình (xề)
    Ru hồn tao nhân mặc khách (ú)
    35/ Chùa Huê Nghiêm tiếng kệ câu kinh (liu)
    Nguyện cầu muôn dân an lạc thanh bình (xề)
    36/ Còn đây nhà thờ Đức Bà (xề)
    Trăm năm hiên ngang cùng mưa nắng (ú)
    37/ Nghe tiếng chuông vang thánh thót (ú)
    Giục bàn chân bước nhẹ nhàng (xề)
    38/ Bưu điện Thành Phố trầm mặc dịu dàng (xề)
    Chứng nhân bao thăng trầm biến đổi (ú)
    39/ Trường Nguyễn Thị Minh Khai thân quen quá đỗi (ú)
    Phất phơ áo dài bối rối lòng ai (phan)
    40/ Ta về Thành Phố hôm nay (phan)
    Ngắm công trình mới thương hoài dấu xưa (liu)
    Lớp VI
    41/ Nghe câu hò trầm bổng vọng đưa (xang)
    Đếm sao cho hết bao mùa nhớ thương (liu)
    42/ Người Thành Phố tất bật đời thường (xề)
    Vẫn mở lòng với bè bạn muôn phương (liu)
    43/ Sẵn sàng xẻ áo nhường cơm (liu)
    Giúp người qua cơn khốn khó nguy nàn (xề)
    44/ Nghĩa nhân cao quý hơn bạc vàng (xề)
    Tương thân tương ái kết đoàn dựng xây (liu)
    45/ Biết bao nhọc nhằn mới có hôm nay (liu)
    Thành Phố trăm năm vang khúc hát tự hào (xề)
    46/ Ta mãi nhớ tiền nhân thuở nào (xề)
    Dày công gieo mầm mơ ước (ú)
    47/ Dấu chân xưa bao người tiếp bước (ú)
    Sát cánh chung lòng xây dựng quê hương (phan)
    48/ Thành Phố mang tên Bác yêu thương (phan)
    Rực rỡ những con đường gấm hoa (liu).
    Dễ dãi với ngòi bút là tàn nhẫn với bản thân mình.

  14. 2 Thành viên dưới đây cảm ơn Trương Minh Thuận vì bài viết hữu ích này


+ Trả lời chủ đề
Trang 8/8 ĐầuĐầu ... 6 7 8

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình