+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 7 của 7

Chủ đề: Chân dung người cầm bút

  1. #1
    Avatar của QUANG VINH
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    QUANG VINH đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2013

    Tuổi: 50
    Bài gửi : 57
    Thanks
    489
    Thanked 753 Times in 57 Posts
    Blog Entries
    2

    Chân dung người cầm bút

    LỜI TÁC GIẢ!

    Là một người nhiều năm theo nghiệp bút, công việc chính của Quang Vinh là viết báo, biên tập chỉnh lý nội dung cho các ấn bản và tạp chí phát hành rộng rãi trên các phương tiện truyền thông cả trong và ngoài nước.

    Trước khi trở thành thành viên của diễn đàn Việt Nam Thi Hữu thì Quang Vinh đã có duyên gặp mặt, kết thân và giao lưu với rất nhiều cây bút gạo cội của Việt Nam Thi Hữu chúng ta như nhà thơ Trần Vi Thông, các điều hành diễn đàn, các thành viên diễn đàn như Mai Mơ, Thy Lan, Ngụ Ngôn, Phong Trần, Trần Thị Thanh Liêm... Trần gian có vạn nẻo trăm đường, con người ta biết nhau đã là một chữ duyên, giữ được chữ duyên đó bên lâu lại là một điều khó vô cùng. Với Quang Vinh thơ văn là một niềm đam mê, chính vì đam mê nên trân quý luôn cả những tác giả, những người cầm bút viết lên cho đời những ngọt ngào say đắm, những khổ đau chất chứa và cả những bay bổng tâm hồn.

    Hôm nay Quang Vinh mở thư mục này xem như là một món quà nhỏ tặng những người cầm bút, những người mang trong mình niềm đam mê khát khao với nghệ thuật thi từ. Trong nguyên tắc của bình luận văn học hay cảm nhận thi ca có những lúc phải tìm tòi cái mới lạ và nghệ thuật ẩn chứa trong bài sáng tác hay chân dung người viết. Nên ngoài vấn đề phát hiện những cái hay cái đẹp trong ngôn từ thì có khi đôi khi thấy cả những cái hạn chế mà tác giả chưa nhìn ra cũng phải nêu lên. Như vậy nếu có điều đó xảy ra thì quý vị cũng đừng chê trách hay không vừa ý bởi đã đặt bút làm nghệ thuật thì phải cần đến công tâm và chính xác. Đó cũng là tiêu chí của khía cạnh văn học mà chúng ta luôn luôn hướng tới!

    Hy vọng thư mục CHÂN DUNG NGƯỜI CẦM BÚT này sẽ đóng góp được chút gì đó cho diễn đàn Việt Nam Thi Hữu của chúng ta. Điều này Quang Vinh muốn lắm nhưng xem ra cũng còn phải chờ cơ duyên.. Cơ duyên của nghiệp bút!


    Lần sửa cuối bởi QUANG VINH; 22-05-2015 lúc 12:21 AM

  2. 15 Thành viên dưới đây cảm ơn QUANG VINH vì bài viết hữu ích này


  3. #2
    Avatar của QUANG VINH
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    QUANG VINH đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2013

    Tuổi: 50
    Bài gửi : 57
    Thanks
    489
    Thanked 753 Times in 57 Posts
    Blog Entries
    2
    Thưa cùng quý vị và các bạn!

    Chúng tôi hân hạnh giới thiệu chương trình thơ và tác giả- tác phẩm. Đến với buổi thi thư tri ngộ hôm nay là chân dung người cầm bút có cái tên rất ấn tượng anh chính là thi sĩ Phong Trần người nhiều năm ẩn mình dưới chân núi Chứa Chan thuộc huyện Xuân Lộc- Đồng Nai.

    ĐI TÌM HỒN THƠ ẨN MÌNH DƯỚI CHÂN NÚI CHỨA CHAN

    Là tựa đề của bài viết về chân dung tác giả Phong Trần mà chúng tôi hôm nay có dịp giới thiệu đến quý bạn đọc xa gần:

    Nếu một ngày em chợt đến bên tôi
    Mở cánh cửa đã nhiều năm đóng kín
    Mang cả sắc hoàng hôn đầy bịn rịn
    Cởi chiếc áo vàng trao tặng làm tin
    Hồn của tôi hồn của những cánh chim
    Mùa ngâu đến vội tìm nơi trú ẩn
    Mà tình em lại ấm dường vô tận
    Nơi ánh bình minh rất đỗi dịu dàng.
    (Trích thơ Phong Trần)

    Núi Chứa Chan của vùng đất Xuân Lộc- Đồng Nai đang mùa nắng, nắng vàng ươm trải mình trên cánh lá, nắng đong đưa bên lối trúc lao xao và nắng níu chân người về bằng vết hằn in trên cát. Mùa này dưới chân núi những rẫy cà phê và hồ tiêu đang trĩu hạt, vào đầu mùa mưa nên nước tràn khe suối, nước thấm vào đất khô hanh làm trôi đi màu cỏ cháy. Ở nơi này mẹ thiên niên đã ban tặng cho cơ man nào là sự sống, trong sự sống ấy có cả những hồn thơ được nảy mầm từ những vạt đất sáng nắng chiều mưa. Những hồn thơ nảy mầm đó chính là của Phong Trần người thi sĩ ẩn mình nhiều năm dưới chân núi Chứa Chan.

    Tên thật là Trần Việt Phong, phong của phong ba hồ hải, trần của trần gian hư thực bởi thế cho nên trong giới thi ca người ta gọi anh là Phong Trần. Cái tên Phong Trần ấy không biết có tự khi nào và ai là người đặt cho chàng thi sĩ làm thơ ẩn mình nơi chân núi Chứa Chan, nhưng nhìn con người và tên gọi cũng chẳng khác nhau là mấy. Chính vì không khác nhau là mấy đó nên trong ấn bản Đặc San Thu phát hành năm 2014 khi viết lời tựa để giới thiệu về chân dung thơ, nhà giáo, nhà thơ Đặng Nguyên từng cảm bút:

    “…Ở nơi ấy những rẫy cà phê trĩu hạt, cái màu đỏ mượt đã bắt đầu ngả màu nho bóng màu hổ phách trầm mặc theo chu kỳ thời gian. Dấu chân thơ không còn khoan hòa giai điệu nữa mà nó rộn rã bầy đàn theo từng cơn gió hững hờ mà lay động bạt ngàn. Những đám mây mang màu vũ tích vương vãi khắp nơi, đến tận chân trời xa tít, không gian và thời gian ấm nồng ấy bởi ánh nắng sắc vàng đã chuyên chở dàn trải vơi đầy của từng tiếng thơ mang phong cách Phong Trần…” (Trích trong Đặc San Thu 2014- NXB VHVN- TP HCM)

    Đó là nhận xét ban đầu của lớp người lớn tuổi như nhà thơ Đặng Nguyên viết về Phong Trần. Còn đối với Phong Trần có thể thơ là thực mà thực chính là những ẩn số trong thơ, có thời gian người ta cứ mãi miết đi tìm cái chân dung tác giả của những áng thơ tình buồn đến man mác cõi lòng.

    “Kiếm tìm dịu ngọt bờ môi
    Giấu làm chi những bồi hồi trong ta
    Nợ nần một chút phong ba
    Bây giờ gói ghém làm quà trao nhau
    Bức tranh tình ái muôn màu
    Em ưa sắc tím hằn sâu trong hồn
    Ừ mình tô cả chân dung
    Mỗi màu tim tím giản đơn chan hòa...”
    (Trích thơ Phong Trần)

    Sự cô liêu và cả chờ đợi một cái gì đó thường hay xuất hiện bất ngờ sau những cơn mưa hay là lúc mặt trời khuất núi. Dáng dấp và hồn thơ Phong Trần một phần nào như thế, có đôi khi ta thấy anh ẩn mình nơi trăng nước mây hoa và cả nơi la đà sương khói, anh thả mình vào thơ như cơn gió thả mình vào cây cỏ. Từng tiếng lao xao khi thời tiết chuyển mùa, từng nhịp phách trở mình của thời gian chuyển giấc cũng có thể đi vào thơ Phong Trần như một sự tự nhiên vốn dĩ.

    “...Ta làm ong nhụy, bướm hoa
    Làm đôi câu nhỏ bay qua cõi đời
    Làm trăng thu tắm dòng trôi
    Làm em đó, làm anh thôi chỉ cần.
    Gặp nhau giữa chốn phù vân
    Cần chi toan tính cõi trần đục trong
    Trao nhau trao tận cõi lòng
    Để chiều thu tím nhuộm hồn tôi em...”
    (Trích thơ Phong Trần)

    Thơ anh cũng không ràng buộc lắm về thể cách, anh viết theo cảm xúc dàn trải của năm tháng thăng trầm, anh viết theo theo cảm nghĩ của của người cầm bút nặng chữ Tâm. Chính cái cảm nghĩ của một người cầm bút nặng chữ Tâm ấy đã ảnh hưởng đến lối sống trực quan và quan niệm đời thường của Phong Trần để làm nên một Phong Trần vốn dĩ khác biệt.

    “...Gom cả không gian về cất lại
    Tôi bèn ấp ủ chút men yêu
    Rồi đem trao tặng làm minh chứng
    Em lạnh lùng cho mộng vỡ nhiều
    Em đi trong nắng ngày thu đến
    Tôi đứng bên mưa quạnh quẽ lòng
    Sao nỡ giết đi chiều bẽn lẽn
    Để hồn tôi chạm tới mênh mông...”
    (Trích thơ Phong Trần)

    Trong thơ Phong Trần hội ngộ đủ trần ai của hỉ nộ ái ố, cái hỉ nộ ái ố đó ở bên Phong Trần chưa nhiều nhưng cũng đủ để biến cảm xúc đời thường thành những buồn vui bỉ cực nơi dòng thơ anh viết. Có lần tác giả bài viết này cùng trà dư hậu tửu bên bụi trúc vàng ngã cánh ao thu tại tư gia mùa ấy mà nghe được Phong Trần cởi mở:

    “…. Phong Trần làm thơ không phải để cho ai đó và cũng chẳng ai đó biết thơ Phong Trần viết ra để làm gì. Ở chân núi Chứa Chan này mùa nắng thì tưới tiêu thu hoạch điều, mưa thì nhổ cỏ trồng rau và đi câu cá. Cuộc đời cứ thế đi qua, thơ vẫn là thơ và Phong Trần vẫn chỉ là Phong Trần của Phong Trần như thế…”


    Mộc mạc chân tình và cũng có chút dáng dấp của kiêu kỳ như thế cho nên mới làm nên một Phong Trần của sự riêng biệt mà người ta thường hay chú ý đến. Ngày thi sĩ Trần Vi Thông còn sống, ông vốn nặng nợ với thơ nên thường quý Phong Trần lắm, ông thích cái ung dung tự tại của một thi sĩ lạc mùa, ông yêu cái lãng mạn phong hồ của một nho sinh thư bút và ông mến cái ân tình vốn có của một hồn thơ từng làm lay động nhiều trái tim nhi nữ. Cõi hồng trần gắn kết con người ta bởi chữ duyên, từ chữ duyên đó mà hai hồn thơ một già một trẻ gặp nhau quý nhau và làm bạn được với nhau như là người thân ruột thịt. Có lần trong một cuộc vui nhà thơ Trần Vi Thông từng nói:

    “...Tình yêu của Phong Trần và Hoàng Ngọc được se duyên bằng hồn thơ, mai mốt hồn thơ ấy nở nhụy khai hoa, tất cả mọi người sẽ tập trung về chân núi Chứa Chan uống rượu ngâm thơ và chúc mừng thi sĩ nhí chào đời...”.

    Lời nói tưởng chừng như gió bay ấy bỗng dưng một ngày là sự thật khi nắng vàng còn trải tiếng xuân trên cành lá đong đưa thì một “Phong Trần nhí” cất tiếng khóc chào đời. “Phong Trần nhí” ấy là kết quả ươm mầm nảy lộc của mối tình thơ mà người đời ít nhiều biết đến đó là Phong Trần- Hoàng Ngọc. Với Phong Trần- Hoàng Ngọc thì thơ là máu thịt là hơi thở của sự sống nên cũng ngày “Phong Trần nhí” tròn tháng tuổi có rất đông anh chị em trong giới văn sĩ ghé nhà thăm hỏi chúc mừng. Đó là di nguyện của nhà thơ Trần Vi Thông, đó cũng là niềm vui và sự khích lệ động viên vô cùng quý của những người cầm bút đối với gia đình Phong Trần.

    Nghĩa tình từ nhỏ nên to
    Bây giờ chín mọng cơn mơ đầu mua
    Hái đi em... mấy cho vừa
    Cứ say sưa thỏa những chờ đợi nhau
    Xin đừng lo lắng ngày sau
    Mình cùng san sẻ khổ đau kiếp người
    Hoa lòng gìn mãi xanh tươi
    Em cho anh được tiếng cười nhân sinh
    (Trích thơ Phong Trần)

    Trở lại với tiếng thơ Phong Trần khi một sáng ngồi bên ly cà phê sóng sánh, nhớ về những kỷ niệm buồn vui qua năm tháng mà chợt tìm về bài viết của nhà giáo nhà thơ Đặng Nguyên. Ông viết cho Phong Trần như một nghiệp dĩ vương mang cần viết những gì phải viết:

    “ ...Phong Trần là thơ của màu xanh cây trái của rả rích suối khe và của dòng đầy sương chiều sũng ướt. Thơ Phong Trần một chút khắc khoải muộn phiền một chút ước mơ tơ sợi, nó đan quyện vào nhau lãng đãng sắc màu giữa một chân trời vốn dĩ của rộn ràng vướng bận. Phong Trần đã thoát ra chính nơi ấy để tròn trịa chân dung người cầm bút, cho thơ bay bổng kế thừa nét phong thu của dáng dấp thơ. Trong tiếng chiều của mùa thu năm ấy còn chuyên chở vóc dáng ấy để cập bến phong trần đúng nghĩa như tên gọi Phong Trần...”

    Vẫn là núi Chứa Chan của phong thu thi ngộ, vẫn là chữ duyên trong nghiệp bút tao phùng. Phong Trần của hôm nay vẫn ngày lại ngày lặng thầm chắt chiu từng câu chữ, miệt mài gọt giũa từng ngôn từ và không ngừng tìm tòi sáng tạo để thơ sáng tác của anh có đất sống trong lòng bạn đọc gần xa!



    ----
    Núi Chứa Chan một ngày tháng 5 năm 2015
    Hình ảnh- viết và đọc lời bình: Nguyễn Quang Vinh.


    Lần sửa cuối bởi QUANG VINH; 22-05-2015 lúc 01:01 AM

  4. 13 Thành viên dưới đây cảm ơn QUANG VINH vì bài viết hữu ích này


  5. #3
    Avatar của QUANG VINH
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    QUANG VINH đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2013

    Tuổi: 50
    Bài gửi : 57
    Thanks
    489
    Thanked 753 Times in 57 Posts
    Blog Entries
    2
    Quang Vinh thân gửi các cô chú anh chị em Việt Nam Thi Hữu hình ảnh nhân ngày ghé thăm nhà thi sĩ Phong Trần- Hoàng Ngọc ở dưới chân núi Chứa Chan- Xuân Lộc- Đồng Nai.


  6. 13 Thành viên dưới đây cảm ơn QUANG VINH vì bài viết hữu ích này


  7. #4
    Avatar của QUANG VINH
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    QUANG VINH đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2013

    Tuổi: 50
    Bài gửi : 57
    Thanks
    489
    Thanked 753 Times in 57 Posts
    Blog Entries
    2

    Hướng Dương người thổi hồn cho thơ phố núi

    HƯỚNG DƯƠNG
    NGƯỜI THỔI HỒN CHO THƠ PHỐ NÚI




    Tác giả: Lý Thị Hồng Đức
    Bút danh: Hướng Dương
    Năm sinh: 1962
    Nơi sinh: Qui Nhơn
    Nơi ở: Thành phố Buôn Ma Thuột - Đắk Lắk


    Đêm mơ ra tận cổng làng
    Xé câu thơ gói trăng vàng cuối thu
    Đem về dệt mấy vần ru
    Ầu ơ! Hòn đá lăn cù nước đưa
    Bỗng đâu trời đổ cơn mưa
    Câu thơ ướt sũng trăng chưa gói vào
    Trên trời không một bóng sao
    Trăng tôi! Cũng đã trốn vào trong mây
    Mình tôi với nỗi tình đầy!

    (Trích thơ Hướng Dương)

    Miền cao nguyên Trung Phần đang những ngày nắng thơ vàng ươm chín, cái giấc thời gian nghiêng nghiêng theo vạt nắng ban chiều bên sườn đồi cà phê trĩu hạt hay trên bản núi mùa xa làm ai đó có cảm giác nhớ lại mà lâng lâng khó tả. Mùa nắng của cao nguyên đó ư? Có còn chăng tiếng xạc xào của gót bước chân ai trên đám lá vàng khô, có còn chăng màu trong xanh mắt mơ của mây nước yên bình một thuở người lữ khách độc hành chân bước ngang qua.

    Còn nguyên đó thôi! Mùa nắng cao nguyên Trung Phần của tiếng vọng âm vang nơi núi ngàn trổ lá, mùa của khói bếp vờn bay quanh nhà Rông mùa tụ hội, và mùa của âm vận róc rách giòn tan nơi đầu nguồn ngọn suối Krông Bông ngày đêm đang chảy. Tất cả còn đó và trở về từ những thi khúc mượt mà sâu lắng trên trang viết giữa dòng đời qua ngòi bút Lý Thị Hồng Đức (Hướng Dương). Hướng Dương có thể đã làm thơ từ cái thời tóc mây phủ lối bờ vai nên giờ đây sau những tháng năm mài giũa ngôn từ thơ của Hương Dương thật sự đã chín mùi trên âm phách tơ sợi của thời gian trầm mặc. Những da diết của ưu tư, những sâu lắng của tâm hồn và cả những khắc khoải buồn vui trong cuộc sống đời thường đã đến và ở lại trong thơ Hương Dương như một quy luật của tự nhiên vốn có để rồi một ngày bất chợt hiện về trong ai đó làm họ bâng khuâng lay động đến không muốn xa rời.

    Thơ là vậy.. Thơ của Hướng Dương cũng là vậy. Vẫn là những hình ảnh đẹp khiêm nhường vốn dĩ của người phụ nữ Việt Nam qua bao thế hệ. Sự mặn mà trong vóc dáng, thân thiện trong đôi mắt huyền đen, sự bồng bềnh trên tóc mái sương khơi của chị đã làm tôi nhớ mãi tình cảm thân thương trìu mến nơi ngày hội ngộ thơ mùa thu năm nào chị cùng tôi có mặt.Mùa nắng về trên miền cao nguyên Trung Phần đang chín.. Chín từ trong những nhịp điệu âm vần thơ của Hướng Dương chín đến thi đàn văn học hôm nay là vậy!

    Sau kẻ lá có mảnh trăng khuyết vỡ
    Rọi hồn ta gọi dậy những ưu tư!
    Phải thế chăng nên mưa cũng dường như
    Cứ lặng ru cho vỡ vành trăng khuyết!

    Đêm buồn lạ trên nền trời bóng nguyệt
    Hanh hao gầy lặng lẽ tựa thuyền trôi
    Bởi vì đâu mà mây tự xa xôi
    Cũng theo gió để về bên trăng nhỉ.

    Ta lạc lõng biết tìm đâu tri kỷ
    Bỗng ghen trăng và giận cả mây ngàn
    Dẫu khuyết tròn phiêu bạt khắp trần gian
    Tình vẫn trọn trong muôn ngàn nhân thế.

    Ta kiếp người luân hồi nơi dâu bể
    Tìm tình nhân lạc bước cõi nhân tình.


    (Trích thơ Hướng Dương- Trăng khuyết)

    ------
    Nguyễn Quang Vinh



    Lần sửa cuối bởi QUANG VINH; 09-06-2015 lúc 12:42 AM

  8. 7 Thành viên dưới đây cảm ơn QUANG VINH vì bài viết hữu ích này


  9. #5
    Avatar của QUANG VINH
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    QUANG VINH đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2013

    Tuổi: 50
    Bài gửi : 57
    Thanks
    489
    Thanked 753 Times in 57 Posts
    Blog Entries
    2

    đặng nguyên và tiếng thơ của thời gian

    ĐẶNG NGUYÊN
    VÀ TIẾNG THƠ CỦA THỜI GIAN



    Tác giả: Đặng Nguyên
    Bút danh: Đặng Nguyên
    Năm sinh: 1940 Quê quán: Quảng Nam
    Nơi ở: Quận Tân Phú- thành phố Hồ Chí Minh
    Cử nhân văn khoa Huế. Nhà thơ kiêm dịch giả Hán Nôm.

    Ở cái tuổi 75 Đặng Nguyên thuộc thế hệ gạo cội của làng thi Việt Nam, tốt nghiệp cử nhân văn khoa Huế trước 1975 ông từng có thời gian tham gia giảng dạy ở một số trường đại học danh tiếng thuộc miền nam Việt Nam trước kia.

    Với Đặng Nguyên thơ là máu là thịt và là cả hơi thở ngày đêm nên mỗi khi trà dư hậu tửu ông thường nhắc lại câu nói của tiền nhân “Sống không thơ không rượu cũng bằng thừa”. Từng xuất hiện trên rất nhiều thi đàn xưa và nay thơ Đặng Nguyên không ồn ào dậy sóng cũng không phô trương tên tuổi để bon chen tìm kiếm lợi danh. Chính cái âm thầm dõi bước theo năm tháng đó lại đem đến cho Đặng Nguyên những bước bứt phá về thể cách nghệ thuật và giá trị chân thực trong nội dung sáng tác mà lớp thi nhân xưa hay có được.

    Tôi từng nói với thi hữu thân quen: “Đặng Nguyên là người còn sót lại của lớp văn nhân đi trước”.Thuật ngữ có câu “Tre già măng mọc” nhưng với kiến thức và nghiệp bút thi ca của lớp văn nhân đi trước thì ngày nay dẫu tre có già nhưng chắc gì măng đã mọc ra được nguyên hình hài như vậy. Có thể với Đặng Nguyên ông luôn mang một nỗi buồn sâu thẳm trong đáy con tim mà chưa bao giờ ông nói ra có khi lại chính là điều ấy.

    Chuyên mục Chân dung người cầm bút sẽ là cầu nối giữa tiếng thơ Đặng Nguyên với độc giả gần xa. Hy vọng rằng những nhịp bước hồn say trong các thi khúc giao mùa Đặng Nguyên đang viết sẽ có một ngày đánh thức trái tim những người yêu thơ như chúng ta.
    Nhất định thế!

    ------
    Nguyễn Quang Vinh




    Nhà giáo nhà thơ Đặng Nguyên và ngâm khúc giao lưu cùng các thành viên Việt Nam thi Hữu

  10. 7 Thành viên dưới đây cảm ơn QUANG VINH vì bài viết hữu ích này


  11. #6
    Avatar của QUANG VINH
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    QUANG VINH đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2013

    Tuổi: 50
    Bài gửi : 57
    Thanks
    489
    Thanked 753 Times in 57 Posts
    Blog Entries
    2

    bút tích của nhà thơ đặng nguyên

    Bút tích của nhà thơ Đặng Nguyên
    và bài thơ Qui Thần viết về đại tướng Võ Nguyên Giáp



  12. 7 Thành viên dưới đây cảm ơn QUANG VINH vì bài viết hữu ích này


  13. #7
    Điều Hành Viên
    Hiện Đang :    hoanggiao đang ẩn
    Tham gia ngày : Feb 2014

    Tuổi: 59
    Bài gửi : 4.393
    Thanks
    30.265
    Thanked 29.385 Times in 4.415 Posts
    Blog Entries
    1
    CHÍN MƯƠI SẮC HẠ
    (Tặng 90 năm ngày Nhà báo Việt Nam)

    Chín mươi sắc hạ một bông hường
    Nhà báo âm thầm đội gió sương
    Nơi biển hình anh từng đợt sóng
    Trên tay cán bút những cung đường
    Ước mơ ngọn lửa trong tim cháy
    Khát vọng tình người giữa đất thương
    Hết thảy vì yêu tìm sự thật
    Bàn chân lặn lội giữ đời thường

    Hoàng Giao
    http://vnthihuu.net/image.php?type=sigpic&userid=60789&dateline=140742  1116

  14. 5 Thành viên dưới đây cảm ơn hoanggiao vì bài viết hữu ích này


+ Trả lời chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình