+ Trả lời chủ đề
Trang 7/7 ĐầuĐầu ... 5 6 7
Hiện kết quả từ 61 tới 66 của 66

Chủ đề: Nhật ký thời gian - nhật quỳnh

  1. #61
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    Nhật Quỳnh đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 69
    Bài gửi : 101
    Thanks
    770
    Thanked 677 Times in 98 Posts



    NẤC THANG LÊN THIÊN ĐƯỜNG





    Nấc thang thứ nhất


    Cảm ơn Mẹ đã cho con nguồn sống


    Chín tháng mười ngày nuôi dưỡng trong lòng


    Mặc con hành hạ những ngày thai nghén.


    Không ăn được cơm cũng phải làm đồng





    Nấc thang thứ hai


    Phút đau đớn không ai người chia sẻ


    Con vào đời giữa dương thế chơi vơi


    Nước mắt mừng vui không nói nên lời


    Dẫu mỗi ngày trôi qua bữa no bữa đói





    Ăn cơm với muối tạo dòng sữa ngọt


    Nhà quá nghèo thương con thiệt thòi theo


    Dòng nước mắt song hành cùng dòng sữa


    Khi tấm thân mình bụng vẫn đói meo





    Chín thang cưu mang bao năm bồng bế


    Vất vả ngoài đồng lòng xót thương con


    Chân bước dồn đường về đi như chạy


    Biết con đói meo vì bầu sữa Má căng tròn



    Kể từ ngày con cất tiếng oa oa


    Đêm từng đêm mẹ chắt lọc câu ca


    Ru con trẻ ngọt ngào say giấc ngủ


    Lắng nghe ruột reo vì đói át tiếng ru





    Nấc thang thứ ba


    Con bốn đứa đều lo cho ăn học


    Mặc trẻ quanh làng để chởm rong chơi


    Miễn con có tương lai ngại chi khó nhọc


    Vui gánh nặng vai đưa trẻ vào đời





    Và cứ thế theo tháng năm khôn lớn


    Bậc thang lòng cứ tầng nấc tăng cao


    Giọt mồ hôi tuôn đổ biết là bao


    Nước đại dương không thể nào sánh được





    Những nấc thang không thể đo bằng thước


    Thật thiêng liêng vời vợi vót đỉnh cao


    Con bước lên tầng bậc ngút ngàn sao


    Ăn trắng mặc trơn trọn niềm vui sống





    -Những nấc thang lòng giữa biển đời dài rộng


    Là Ba Má chăm lo dựng vợ gả chồng


    Dạy con lẻ phải điều hay trong cuộc sống


    Mong muốn con mình hoàn thiện tương lai





    Đàn con lớn khôn xa cách tháng năm dài


    Nơi thành thị chúng con chân son gót đỏ


    Ba Má chân lấm tay bùn cơm rau dưa mắm


    Chúng con cơm trắng cá tươi cuộc sống đủ đầy





    Luôn theo dõi sợ chúng con thiếu hụt


    Giúp đồng tiền nuôi các cháu phụ con


    Sợ cuộc sống không bằng em bằng chị


    Củi quế gạo châu cơm áo chẳng lành





    Cũng bởi các cháu hãy còn nhỏ dại


    Con, như Ba Má xưa trách nhiệm quằn vai


    Nước mắt chảy xuôi trên má lăn dài


    Luôn trăn trở khi chưa về phụng dưỡng





    Ba Má sống hết nửa đời quạnh quẽ


    Đất nước thanh bình đã chọn quê hương


    Chúng con nào công việc, nào các cháu đến trường


    Chỉ được về thăm tuần đôi ba bữa





    Công ơn Ba Má suốt đời lòng luôn nhũ


    Báo đáp thế nào cho trọn thập ân


    Mười năm già yếu kết thúc đời lam lũ


    Mới được chúng con ngày tháng về gần





    Tám mươi tuổi vẫn miệt mài ruộng lúa.


    Buổi cuối đời lại gọi các con chia


    Mỗi đứa nhận một phần lòng thấm thía


    Thơm ngọt giọt mồ hôi Ba Má tháng ngày





    Dè xẻn chắt chiu tích góp cả đời


    Chúng con hưởng mà đau lòng xót dạ


    Của cải ấy có thể với người không là gì cả


    Nhưng với chúng con là cả cuộc sống thiên đàng.





    02-09-2016

    Nhật Quỳnh




    Lần sửa cuối bởi HỒNG THOẠI; 14-08-2017 lúc 09:12 AM Lý do: Lỗi CT

  2. 9 Thành viên dưới đây cảm ơn Nhật Quỳnh vì bài viết hữu ích này


  3. #62
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    Nhật Quỳnh đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 69
    Bài gửi : 101
    Thanks
    770
    Thanked 677 Times in 98 Posts
    BA ĐÃ ĐI XA


    Thế là Ba đã đi xa
    Hóa thân vào với cỏ hoa đất trời
    Buồn vui khép lai một đời...
    Gặp Ba mơ kiếp luân hồi tái sinh…
    .
    Nhật Quỳnh

  4. 8 Thành viên dưới đây cảm ơn Nhật Quỳnh vì bài viết hữu ích này


  5. #63
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    Nhật Quỳnh đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 69
    Bài gửi : 101
    Thanks
    770
    Thanked 677 Times in 98 Posts
    Kể từ năm 1972 mùa hè lửa đỏ đến nay, thời gian âm thầm lặng lẽ trôi, mới đó mà đã 45 năm [2017], ghi lại mùa khai trường không trọn vẹn niềm vui, vì bạn đã vui bước đường chinh chiến, và mãi mãi đi vào thiên thu để lại một người cứ mỗi dịp khai trường lòng luôn khắc khoải


    Chuyện tình có thật lớp Đệ Tứ A năm 1966 Trường trung học MĐC Quận 6 Sài Gòn




    TRẪM NHỚ ÁI KHANH KHÔNG ?


    ... Anh nhớ không năm chúng mình vào đệ tứ
    Đã qua ba năm học chung lớp chung trường
    Bạn thường trêu, Anh ấy tên Quân Vương
    Còn mi con gái Ái Khanh tên gọi


    Chúng bạn bảo hai đứa nầy diễm phúc
    Có hai tên vương giả lại dành phần
    Thầy của chúng ta cũng chẳng công bằng
    Xếp hai đứa ngồi chung bàn cuối lớp


    Thầy chỉ vô tình nhưng em buồn biết mấy
    Lòng giận thầy giận cả chúng bạn thân
    Ngồi xa xa chẳng dám xích lại gần
    Sách vở chạm cũng sợ bạn cười chết


    Ấy thế mà đôi chúng mình thân thiết
    Từ bao giờ và chẳng hiểu vì đâu
    Câu xưng hô cũng bí mật gọi nhau
    Anh Quân Vương còn em là Hoàng Hậu


    Cuối năm đệ tứ chúng mình thi đậu
    Học riêng ban nên chẳng được ngồi gần
    Lên đệ tam anh ban B phân học sáng
    Em ban C cùng phòng lớp học chiều


    Mỗi buổi sáng sau giờ trường tan học
    Anh không quên gởi vội …mảnh thư tình
    Bỏ vào học bàn mẩu giấy xinh xinh
    Chỉ dòng chữ… Ái Khanh ơi Trẫm nhớ


    Em trân trọng khắc ghi tình một thưở
    Cùng bảo nhau cố hãy gắng học hành
    Mai nầy đây hai đứa sẽ thành danh
    Chung hạnh phúc trong một vương quốc nhỏ


    Có các con mình trong vương quốc đó
    Hoàng tử thông minh, Công Chúa hiền lành
    Bên Quân Vương luôn chỉ một Ái Khanh
    Con mình chỉ một Phụ Hoàng Mẫu Hậu


    Hạnh phúc trong tim đơn sơ bình dị
    Nuôi dưỡng nhiều năm ở tuổi học trò
    Rồi hai chúng mình cùng vào đại học
    Nhưng đi trọn con đường chỉ một Ái Khanh


    Một chín bảy hai chiến tranh khốc liệt
    Khoác áo chinh nhân giã biệt bạn lòng
    Trai thời loạn đành dở dang đèn sách
    Khói lửa chiến trường vui bước chinh nhân


    Buổi chia tay cứ nhìn nhau thinh lặng
    Đôi bàn tay tìm siết chặt bàn tay
    Phượng sân trường lung linh trong chiều nắng
    Theo gió bâng khuâng rơi nhẹ xuống vai gầy


    Thời gian cứ vô tình trôi đi mãi
    Anh ra đi không hẹn được ngày về
    Đường hành quân mãi bôn ba thoả chí
    Chỉ thư hồng ngàn dặm vượt đường xa


    Nhiều năm qua nước lớn ròng vẫn chảy
    Xuôi dòng đời thời gian cứ trôi suông
    Chiều hạ xưa nước mắt đọng giọt buồn
    Mờ dòng chữ thư chiến trường trả lại


    Đã tử trận xin hoàn giao người gởi
    Chiến trường xa anh trọn nghĩa hy sinh
    Bóng chiều phủ tím giảng đường đại học
    Hoa phượng buồn từng cánh rụng chơi vơi


    Đường chiều xưa em bóng nhỏ trải dài
    Đếm từng bước trong cô đơn cùng khắp
    Tìm dư ảnh giữa dòng người tấp nập
    Dẫu biết người đi không trở lại bao giờ


    Và cứ thế mấy mươi năm xa mãi
    Nỗi niềm riêng bất chợt quyện vào thơ
    Giữa trời đất bao la Ái Khanh rất nhớ
    Nơi vĩnh hằng Trẫm nhớ Ái Khanh không ?


    30-1-09
    Nhật Quỳnh
    Lần sửa cuối bởi HỒNG THOẠI; 15-08-2017 lúc 07:36 AM

  6. 5 Thành viên dưới đây cảm ơn Nhật Quỳnh vì bài viết hữu ích này


  7. #64
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    Nhật Quỳnh đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 69
    Bài gửi : 101
    Thanks
    770
    Thanked 677 Times in 98 Posts
    .
    Những tháng ngày cận kề chăm sóc Ba Má, được nghe những mẫu chuyện Ba Má kể về đời mình. Từ nay nghìn thu vĩnh biệt, xin lần lượt lưu lại bằng những vần thơ cho lòng vơi nỗi đau vô cùng tận…





    CÕI VĨNH HẰNG TÔI LUÔN ĐỢI


    ( Viết thay lời Ba khóc thương Má ) ( * )


    ... Mình ơi
    Mình nằm viện lần nầy sao lâu quá
    Ba bốn ngày đã chậm chạp đi qua
    Tôi đếm thời gian trôi mà thấy lạ
    Sao đồng hồ đủn đỉnh nhích từng giây


    Bây giờ chỉ có một mình tôi đây
    Ngồi cú rũ như con chim lẻ bạn
    Đêm nằm cứ trông trời mau sáng
    Năn nỉ con cho tôi một chuyến viếng thăm mình


    Được gặp mình tôi mới thật đinh ninh
    Mình vẫn còn đó để mai về sum hợp
    Không gặp mình lòng tôi lo nơm nớp
    Lỡ tôi đi rồi không có lần cuối gặp nhau


    Sức khỏe tôi giờ không biết bị làm sao
    Không muốn ăn dẫu bụng mình đang đói
    Chắc tại không có mình tôi ăn không nỗi
    Vì tám mươi năm vẫn ngồi đối mặt cùng mâm


    Chuyện sum hợp bây giờ có quá xa xăm ?
    Khi mà tôi đang sức tàn lực kiệt
    Năn nỉ khẩn cầu con bao lời thắm thiết
    Đừng phủ phàng ngăn cách Má với Ba


    Ba bây giờ chỉ một phút sẽ quá xa
    Lỡ có theo ông bà mà chưa gặp Má
    Chỉ một lần thôi với Ba là tất cả
    Mới yên lòng Ba về với thiên thu


    Con bảo Ba hãy nghỉ ngủ thật say
    Lấy sức khỏe ngày mai mới đi nỗi
    Biết không làm tròn nhưng tôi bừa hứa vội
    Ba biết rồi con nhắc mãi làm chi


    Mình ơi các con mình nó đâu nhớ được gì
    Tết Mậu Thân ( 1968 ) Sài Gòn đang khói lửa
    Ở Long An lo vợ và con mấy đứa
    Người ta đồn quận 8 thành bình địa hồi trưa


    Tất cả các xe đò đều ngưng chạy
    Hai ba giờ khuya tôi cuốc bộ đường dài
    Chân đất đầu trần ba mươi cây số
    Suốt tám giờ liền đếm bước một hai


    Bốn tám năm trước ở tuổi năm mươi
    Suốt đoạn đường không cơm không nước
    Khổ như thế mà tôi còn trụ được
    Mà bây giờ đành lệ thuộc vào con


    Tôi mơ ước được trẻ thêm vài tuổi
    Để chăm sóc mình chăm sóc cả tôi
    Nhưng sức đã tàn chân đà rũ rượi
    Chỉ đi thăm Mình cũng nhờ cậy vào con


    Mình nằm viện bao lâu mới về vậy
    Võng đong đưa mắt hướng mãi ra đường
    Tôi nhớ mong Mình lòng như đốt lửa
    Cứ sợ khi Mình về sẽ không còn gặp được tôi


    Mình ơi, hơn tám mươi năm chồng vợ
    Hơn ba vạn ngày ta mãi có nhau
    Dẫu đời nghèo bữa cháo bữa rau
    Nhưng rất mực thuận hòa hạnh phúc


    Tôi xin gửi đến Mình ngàn câu chúc
    Vạn điều tốt lành ở lại chốn trần gian
    Khi Mình nằm viện về tôi không kịp gặp
    Thì ta hẹn nhau nơi chốn thiên đàng


    Mình nhớ đấy, cõi vĩnh hằng tôi luôn đợi


    09-07-2016

    Phạm Nhật Quỳnh
    *
    * Má Nhật Quỳnh Mất đã 20 ngày, cả nhà sợ Ba không chịu nỗi đau mất mát nên dấu, nói Má đi nằm viện. Thế nên mỗi lần mệt trong người Ba sợ ra đi không kịp gặp, Ba cứ trông Má về mãi để kịp gặp lần cuối…
    Lần sửa cuối bởi Nhật Quỳnh; 20-10-2017 lúc 09:37 AM

  8. 4 Thành viên dưới đây cảm ơn Nhật Quỳnh vì bài viết hữu ích này


  9. #65
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    Nhật Quỳnh đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 69
    Bài gửi : 101
    Thanks
    770
    Thanked 677 Times in 98 Posts
    .
    VỀ LẠI QUÁN HƯƠNG GIANG

    ( Tặng anh VHTG Hà Nội...nhớ lắm ngày xưa )


    Hôm nay về lại quán Hương Giang
    Nỗi nhớ từ đâu kéo ngút ngàn
    Ngập ngừng dừng lại bên thềm quán
    Nỗi niềm trỉu nặng chỉ em mang

    Xưa ghé thăm anh phố Âu Dương
    Mình tàn bộ qua mấy nẻo đường
    Rồi lại dừng chân nơi cuối phố
    Quen rồi chỉ một quán Hương Giang

    Ta ngồi đưa mắt lặng nhìn nhau
    Xót tuổi hoàng hôn đã nhạt màu
    Cả hai mái đầu pha sợibạc
    Trán hằn bao vết bụi thời gian

    Trăm năm đã lỡ cuộc đá vàng
    Còn bao nhiều nữa những thu sang
    Nguyện cùng khép chặt tim già cỏi
    Trọn giấc mơ yêu … gởi gió ngàn

    Anh giờ biền biệt phương trời Bắc
    Cách trở miền nam mấy dặm ngàn
    Xa lắm nơi nầy Hương Giang quán
    Mình em chiều tím phố lang thang !

    25-09-09
    Nhật Quỳnh


    Lần sửa cuối bởi Nhật Quỳnh; 20-10-2017 lúc 10:02 AM

  10. 4 Thành viên dưới đây cảm ơn Nhật Quỳnh vì bài viết hữu ích này


  11. #66
    Bạn Thân
    Hiện Đang :    Nhật Quỳnh đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 69
    Bài gửi : 101
    Thanks
    770
    Thanked 677 Times in 98 Posts
    CHẲNG BAO GIỜ EM TỰ HỎI VÌ SAO


    Em chẳng bao giờ tự hỏi vì sao
    Mà em yêu anh đến nhiều như thế
    Nếu đi cùng khắp năm châu bốn bể
    Chẳng ai người thay thế được anh đâu

    Trái tim em ẩn sâu trong lòng ngực
    Không lúc nào không thao thức vì anh
    Đôi mắt khép càng thấy anh thêm rõ
    Anh như là đang gần đó bên em

    Từ có anh trăng luôn sáng bên thềm
    Vầng trời đông thêm ánh hồng rực rỡ
    Mây tím lững lờ vì nặng mang nỗi nhớ
    Chẳng muốn về đâu tận cuối chân trời

    Môi bỗng mềm hơi thở cứ chơi vơi
    Máu chảy về tim chợt đôi khi dừng lại
    Để cảm nhận trọn phút giây nồng cháy
    Môi tìm môi, mắt biếc đọng giọt mềm

    Chẳng bao giờ quên được phút dịu êm
    Phút gặp gỡ làm tim em xao xuyến
    Phút diệu kỳ khi con tim lên tiếng
    Cả trời tình cũng không hỏi vì sao

    Tình em không ngủ quên trong tiềm thức
    Thật ấm lòng, anh không hiểu được đâu
    Tình vẫn xôn xao bên thềm ký ức
    Chẳng nhạt nhoà theo dòng chảy thời gian.

    Sài Gòn 27-12-08


    Nhật Quỳnh
    Lần sửa cuối bởi HỒNG THOẠI; 22-10-2017 lúc 05:32 AM Lý do: lửng ( lờ ) --> lững; ( gặp ) gở --> gỡ

  12. 3 Thành viên dưới đây cảm ơn Nhật Quỳnh vì bài viết hữu ích này


+ Trả lời chủ đề
Trang 7/7 ĐầuĐầu ... 5 6 7

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình