+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Hãy yêu nhau khi còn có thể

  1. #1
    Avatar của TRẦN THỊ THANH LIÊM
    Điều Hành Viên Chính - Tr.Ban Đại Diện KVMB
    Hiện Đang :    TRẦN THỊ THANH LIÊM đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011
    Đến từ : Đại học Đại Nam Hà Nội

    Tuổi: 70
    Bài gửi : 3.628
    Thanks
    60.791
    Thanked 37.569 Times in 3.621 Posts
    Blog Entries
    5

    Hãy yêu nhau khi còn có thể

    HÃY YÊU NHAU KHI CÒN CÓ THỂ

    Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng trên 60 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.
    Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng , ông đã hiểu ra câu chuyện…
    Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đứng đắn.

    Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.
    Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi trên 60, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.
    Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.
    “Không sao mà, tôi hiểu…” - Ông chồng già đáp lời.
    Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị mời hai vợ chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: “Sao lại không? Dù ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà”.
    Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.
    Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đó là món bà thích mà”....
    Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ”. Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại: “Vấn đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?”.
    Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà thôi.
    Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu bà”. Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy.
    Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.
    Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. Bà nghĩ “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.
    Bà đã quên rằng ông bị đau tim…
    Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn nhà của ông, nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nghẹt máu tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà.
    Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.
    Bà phải thanh toán tài sản của ông. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.
    Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: “Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều”.
    Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “Tôi yêu ông”. Nhưng ông đã không thể nghe được nữa.
    Khi bạn yêu một ai đó, hãy cho họ biết, vì bạn không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hãy học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hãy học cách yêu nhau nhiều hơn, vì người bạn yêu thương chứ không vì bất kỳ điều gì khác.
    Có bao giờ bạn bỗng giật mình khi nghĩ đến những gì mình đã lỡ bỏ qua ???

    Trần Thị Thanh Liêm ST



  2. #2
    Avatar của TRẦN THỊ THANH LIÊM
    Điều Hành Viên Chính - Tr.Ban Đại Diện KVMB
    Hiện Đang :    TRẦN THỊ THANH LIÊM đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011
    Đến từ : Đại học Đại Nam Hà Nội

    Tuổi: 70
    Bài gửi : 3.628
    Thanks
    60.791
    Thanked 37.569 Times in 3.621 Posts
    Blog Entries
    5

    Một bài hay

    Tuổi đẹp nhất ở người phụ nữ



    Nếu có ai hỏi tôi tuổi nào là tuổi đẹp nhất của người phụ nữ thì tôi bảo đó là tuổi bốn mươi. Tại sao ư? Bởi nó như một thứ trái cây chín tới mà chưa đủ muồi. Nó hườm hườm, chưa gọi là chín được mà cũng chẳng còn xanh nữa! Cho nên nó vẫn còn căng cứng, còn mơn mỡn, mướt rượt chớ không xanh xao, ẻo lả, và dĩ nhiên nó cũng chưa mềm èo, mềm rục. Nó chuyển như mùa, như trời đất vào thu. Nó vàng mơ. Vàng ươm. Nó rạo rực.Nó thổn thức. Và nó tươm mật. Nghề nghiệp đã vững chãi. Kinh nghiệm đã no nê. Khó mà lường gạt nó trừ phi nó cố tình để cho …lường gạt. Nghề nghiệp chín rộ, chín tới nên nó tự tin, tự tin ở chính mình, và từ đó, dẫn đến tự tại. Cái inner freedom đó làm cho nó vừa đủ kiêu hãnh mà cũng vừa đủ nhún nhường, vừa đủ khoan dung mà cũng vừa đủ cứng rắn, với mình, với người. Cho nên nó hấp dẫn. Về tình yêu nó là tuổi của dâng hiến. Cũng là tuổi của nề nếp. Hết mình cho tình yêu. Chung và riêng. Nó bớt đắn đo, nó không toan tính. Như đã vượt ra, vượt qua, vượt lên một đời lận đận đo rồi đếm/ mỏi gối người đi đứng lại ngồi (Bùi Giáng). Bây giờ nó đứng nó ngồi đã thong dong. Tình yêu không như tình đầu mà như tình cuối, lúc nào cũng tình cuối!

    Ở phụ nữ bốn mươi, vẻ gợi cảm kín đáo. Không lộ liễu mà mời mọc. Con cái cũng vừa lên mười, mười hai. Tuổi đủ mệt để chăm lo. Họ quên quá khứ. Quên cả hiện tại. Phải đợi thêm vài chục năm nữa, quá khứ mới ùa về và hiện tại mới phủ tràn đời sống của họ. Cái tuổi đẹp nhất đó không phù du. Nó kéo dài từ khoảng 40 đến 60 ở phụ nữ. Cũng có người gọi là hoàng hôn, nghĩ là hoàng hôn: Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng!(ND). Nhưng không! Bởi hoàng hôn ở nơi này lại là bình minh ở nơi kia!



    Bạn bè, đó là niềm say mê lớn. Là ưu tiên một! Họ thường quây quần bên nhau, sống cho nhau, sống vì nhau, nghĩ đến nhau. Họ có cái lứa của nhau. Đám nhỏ cũng bắt đầu có cái lứa của đám nhỏ và người có tuổi trong gia đình cũng lại có cái lứa của mình. Nhưng cái lứa của họ hình như đắm đuối hơn, gần gũi hơn, sôi động hơn. Họ dễ bắt chước nhau, dễ thành mốt này mốt nọ. Áo áo quần quần giày giày dép dép… Và mọi người nhìn họ thấy như Trịnh Công Sơn: lòng chợt từ bi bất ngờ!

    Suy tưởng ở tuổi này cũng đã chín, đã chắc. Nhìn cuộc đời đã rõ một kiếp nhân sinh. Có những người không đủ bản lĩnh, hốt hoảng, chèo kéo thời gian. Nâng chỗ này, lấp chỗ nọ, bơm chỗ kia. Lýnh quýnh tội nghiệp. Họ ráng tìm cách đắp lên người những phù phiếm xa hoa lớp này lớp khác như để che giấu, bù đắp nỗi muộn màng. Rồi đâu cũng vào đó. Chỉ có tệ hơn thôi! Chỉ có những người thực sự tự tại, mới được thong dong, hạnh phúc. Họ ngụp lặn trong hạnh phuc của lứa tuổi, bởi tuổi nào cho ta cũng chỉ có một lần nên tuổi nào cũng là một tuổi mới toanh! Và cũng bởi họ hiểu rằng không có cái gọi là tuổi tác: The age is the matter of mind. If you don’t mind, it does’nt matter. Tuổi tác là chuyện của cái tâm, nếu đừng quan tâm, chả có vấn đề tuổi tác!



    Người tự tin, tự tại, có thể không cần chạy theo nhan sắc nọ kia bởi họ biết họ chính là nhan sắc. Họ cũng không cần chạy theo mốt này mốt khác vì bởi họ chính là mốt. Họ mặc thế nào thì đó là mốt, họ ăn thế nào thì đó là mốt. Mốt của riêng mình. Ở họ toát ra một điều gì đó làm người khác phải ngưỡng mộ. Họ khoác chiếc áo. Họ choàng chiếc khăn. Họ lượm cục đá, xỏ chỉ đeo vào cổ, thế là mốt. Họ lỡ mặc cái áo nhăn, chưa kịp ủi, thế là mốt. Họ lỡ mặc cái áo… rách, chưa kịp vá, thế là mốt. Mọi người đổ xô đi tìm đá, vò áo cho nhăn, xé áo cho rách, mài quần cho sờn để được gíống họ! Điều quan trọng, cái đẹp ở họ toát ra không phải là những thứ đó. Nó ở bên trong kìa! “Em ơi em đẹp vô cùng! Vì em có cái lạ lùng bên trong!” Bùi Giáng đã kêu lên như vậy! Cái lạ lùng bên trong? Đố ai biết nó là cái gì, nhưng dứt khóat nó phải là cái lạ lùng! Vâng, mỗi người chỉ một. Và nó ở bên trong, cái lạ lùng đó!

    Đỗ Hồng Ngọc


  3. #3
    Avatar của VỀ MIỀN TRUNG
    Điều Hành Viên
    Hiện Đang :    VỀ MIỀN TRUNG đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2011

    Bài gửi : 1.846
    Thanks
    5.973
    Thanked 12.983 Times in 1.849 Posts
    ĐỊNH MỆNH

    Ngày ấy đã rất xa, gần 25 năm rồi... Em không hứa sẽ trọn đời bên tôi như những người con gái khác thích thề thốt. Em chỉ viết cho tôi mấy chữ
    渊 字 不 透 風
    氵 字 在 當 中
    Tôi và em đã qua bao thăng trầm sóng gió... Tôi vẫn chưa hiểu những con chữ ngoằn ngoèo như giun dế kia.
    Đêm nay ngồi đọc lại quyển sách cũ, nhìn thấy những con chữ ngày xưa mà quặn đau... Em còn nhớ hay em đã quên?

    1h08 13/02/2014

  4. 10 Thành viên dưới đây cảm ơn VỀ MIỀN TRUNG vì bài viết hữu ích này


  5. #4
    Avatar của VỀ MIỀN TRUNG
    Điều Hành Viên
    Hiện Đang :    VỀ MIỀN TRUNG đang ẩn
    Tham gia ngày : Jul 2011

    Bài gửi : 1.846
    Thanks
    5.973
    Thanked 12.983 Times in 1.849 Posts
    Quote Nguyên văn bởi VỀ MIỀN TRUNG Xem bài viết
    ĐỊNH MỆNH

    Ngày ấy đã rất xa, gần 25 năm rồi... Em không hứa sẽ trọn đời bên tôi như những người con gái khác thích thề thốt. Em chỉ viết cho tôi mấy chữ
    渊 字 不 透 風
    氵 字 在 當 中
    Tôi và em đã qua bao thăng trầm sóng gió... Tôi vẫn chưa hiểu những con chữ ngoằn ngoèo như giun dế kia.
    Đêm nay ngồi đọc lại quyển sách cũ, nhìn thấy những con chữ ngày xưa mà quặn đau... Em còn nhớ hay em đã quên?

    1h08 13/02/2014
    Thằng lớn vừa học về liền điện...
    - Ba viết gì trên facebook vậy?
    - Ba viết thơ, văn, dịch thuật...linh tinh cả. Có gì không con?
    - Sao có đoạn tiếng Tàu trong đó?
    Giọng nó nghe như cật vấn tra hỏi. Tôi nghẹn ngào đẩy bát mì sang một bên...
    渊 字 不 透 風 UYÊN TỰ BẤT THẤU PHONG
    氵 字 在 當 中 THỦY TỰ TẠI ĐƯƠNG TRUNG
    (Chữ Uyên gió không thổi lọt, vì chữ Thủy nằm ở giữa)
    Giờ thì mong con hiểu cho những hoài niệm của ba, con trai ạ ...!!!

  6. 6 Thành viên dưới đây cảm ơn VỀ MIỀN TRUNG vì bài viết hữu ích này


  7. #5
    Avatar của nguyenxuan
    Điều Hành Viên
    Hiện Đang :    nguyenxuan đang ẩn
    Tham gia ngày : Jan 2013

    Tuổi: 61
    Bài gửi : 3.018
    Thanks
    30.119
    Thanked 23.113 Times in 3.044 Posts
    Blog Entries
    114
    Quote Nguyên văn bởi VỀ MIỀN TRUNG Xem bài viết


    Thằng lớn vừa học về liền điện...
    - Ba viết gì trên facebook vậy?
    - Ba viết thơ, văn, dịch thuật...linh tinh cả. Có gì không con?
    - Sao có đoạn tiếng Tàu trong đó?
    Giọng nó nghe như cật vấn tra hỏi. Tôi nghẹn ngào đẩy bát mì sang một bên...
    渊 字 不 透 風 UYÊN TỰ BẤT THẤU PHONG
    氵 字 在 當 中 THỦY TỰ TẠI ĐƯƠNG TRUNG
    (Chữ Uyên gió không thổi lọt, vì chữ Thủy nằm ở giữa)
    Giờ thì mong con hiểu cho những hoài niệm của ba, con trai ạ ...!!!


    渊 字 不 透 風 UYÊN TỰ BẤT THẤU PHONG
    氵 字 在 當 中 THỦY TỰ TẠI ĐƯƠNG TRUNG

    (Chữ Uyên gió không thổi lọt, vì chữ Thủy nằm ở giữa)
    Như cặp câu đối ấy thì lương duyên tiền định rồi mà sao

  8. 4 Thành viên dưới đây cảm ơn nguyenxuan vì bài viết hữu ích này


+ Trả lời chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình