+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 1 của 1

Chủ đề: Yêu điên cuồng. / Lỗ Tây Tây; Vũ Công Hoan dịch. - Trung Quốc

  1. #1
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    Sao Hôm đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Bài gửi : 1.046
    Thanks
    7.586
    Thanked 5.558 Times in 1.016 Posts

    Yêu điên cuồng. / Lỗ Tây Tây; Vũ Công Hoan dịch. - Trung Quốc

    Yêu điên cuồng!

    Tác giả: Lỗ Tây Tây
    Người dịch: Vũ Công Hoan

    Rất nhiều năm trước, lần đầu tiên Mễ Lạp đọc truyện của Triều Huy trên tạp chí, đã mê mẩn bởi những câu chữ vừa hóm hỉnh vừa sắc sảo, Mễ Lạp đã yêu ngay con người xa lạ làm rung động linh hồn cô. Từ đó cô tìm kiếm khắp nơi và cứ đọc đi đọc lại từng tác phẩm của Triều Huy như không sao cưỡng nổi. Sau đó cô đã viết cho anh hết lá thư này đến lá thư khác.Nhưng chưa bao giờ cô được hồi âm.
    Một hôm cô được biết trên mạng, Triều Huy sẽ kí tên bán sách trong siêu thị, trái tim son trẻ của cô bỗng chốc háo hức vô cùng.
    Hôm đi tham dự ngày hội kí tên bán sách của Triều Huy, Mễ Lạp ăn diện hết sức nổi bật.
    Triều Huy là một người đứng tuổi bề ngoài rất bình thường. Vừa nhác trông Mễ Lạp đã thầm thất vọng. Nhưng nỗi thất vọng ấy đã tan biến ngay. Xét đến cùng thì cô khác với những kẻ theo đuổi ngôi sao, chạy theo thần tượng nông cạn, cô yêu tư tưởng của anh, tài hoa của anh.
    Khi đến lượt Mễ Lạp, cô len lén dúi cho anh một mẩu giấy ghi số điện thoại của mình, Triều Huy chợt ngần người nhìn Mể Lạp, lẳng lặng nhận mẩu giấy.
    Ngay tối hôm ấy Mễ Lạp nhận được điện thoại của Triều Huy. Giọng người đàn ông đứng tuổi thấp trầm.
    -Xin chào Mễ Lạp, tôi là Triều Huy.
    Mễ Lạp bỗng chốc giống như con chim nhỏ sung sướng lích cha lích chích dốc hết nỗi lòng hâm mộ của mình:
    -Anh có biết không, em đã đọc tất cả tác phẩm của anh, trước kia em còn viết cho anh nhiều thư…
    Triều Huy nói:
    - Thế ư? Tôi không nhớ lắm.
    Mễ Lạp nghĩ, anh ấy là một nhà văn, biết bao nhiêu người viết thư cho anh ấy, đương nhiên không nhớ được mình.
    Buổi tối đó Mễ Lạp và Triều Huy nói chuyện hơn hai tiếng đồng hồ, nói tới khi máy điện thoại di động nóng bỏng, mới lưu luyến tắt máy.
    Hôm sau,Mễ Lap và thần tượng của mình cùng ăn một bữa cơm tây. Khi đi ra khỏi nhà ăn, Mễ Lạp và Triều Huy tay dắt tay, đã bắt đầu yêu.
    Có lần Mễ Lạp hỏi Triều Huy một cách ngây thơ, liệu em có xuất hiện trong tác phẩm của anh?
    Triều Huy đáp: “Có chứ, em là vai chính tốt nhất của anh.”
    Nhưng Triều Huy đăng rất nhiều tác phẩm mới, Mễ Lạp không khi nào xuất hiện trong đó.Triều Huy cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn với Mễ Lạp.
    Mễ Lạp cứ suy nghĩ mãi, cuối cùng cô đã ngửa bài nói thẳng với Triều Huy: Anh phải lấy em.
    Triều Huy im lặng lâu lắm rồi nói một cách rất khó nhọc: Anh đã có vợ. Anh quyết không thể cắt đứt vợ, nếu em không muốn có thể sẵn sàng xa anh.
    Lẽ ra Mể Lạp nên nghĩ, Triều Huy đã có tuổi, lại tài hoa tràn trề như thế làm sao có thể sống đơn thân. Nhưng nghe Triều Huy trả lời, cô cảm thấy hẫng hụt như trời sập đất lở.
    Trong đau khổ, Mễ Lạp dần dần bình tĩnh, lại nêu ra với Triều Huy đòi hỏi khác. Cô muốn gặp vợ anh, người đàn bà không động đến một quân một tốt mà đánh bại Mễ Lạp một cách thảm hại.
    Suy đi nghĩ lại mãi, Triều Huy đã nhận lời.
    Bước vào cửa nhà Triều Huy, một mùi khai khai nồng nồng phả vào mặt.
    Trong nhà tối tăm và ẩm thấp, một người đàn bà đang nằm liệt trên giường.Triều Huy vội vàng bế đỡ thân thể vợ để thay chiếc ga trải giường bị nước đái ướt sũng. Đầy vẻ thuần thục và âu yếm, anh lau chùi thân thể cho vợ. Bận mải tíu tít một hồi toát hết mồ hôi,anh mới giới thiệu với Mễ Lạp, đây là vợ mình, đồng thời cũng giới thiệu Mễ Lạp với vợ, một đọc giả đến nhà thăm em.
    Người đàn bà kia, kẻ thù giả tưởng trong trái tim Mễ Lạp xem ra không kham nổi một quả đấm, chị nhìn Mễ Lạp gật đầu một cách yếu ớt.
    Khi Triều huy tiễn Mễ Lạp ra khỏi nhà, Mễ Lạp nói một cách đau khổ:
    - Tại sao anh không nói sớm với em?
    Triều Huy thở dài nói:
    - Vợ anh không thể dời khỏi anh, xuất phát từ đạo nghĩa, anh không thể bỏ vợ, nói ra hỏi có tác dụng gì?
    Mễ Lạp nói: Anh có thể lấy một người vợ cùng trông nom chị ấy.
    Triều Huy đáp: Không được, như thế là một đòn chí mạng đánh vào tinh thần cô ấy.
    Từ sau ngày đó, Mễ Lạp không dời Triều Huy, cô càng yêu Triều Huy. Một người đàn ông tốt như thế, Mễ Lạp cảm thấy ông Trời không công bằng. Anh ấy nên là của mình, chứ không phải thuộc về người đàn bà vừa già vừa bệnh hoạn. Chị ấy không có quyền dùng bất hạnh của mình khoá chặt Triều Huy, cướp đoạt hạnh phúc suốt đời của Triều Huy.
    Nhưng từ sau hôm ấy, thời gian hẹn gặp nhau của Triều Huy và Mễ Lạp ít hơn nhiều so với trước. Lần nào cũng vậy, hễ trời vừa tối là Triều Huy đã nôn nóng đòi về:
    - Không hiểu sao từ hôm gặp em, vợ anh bắt đầu nghi ngờ giữa anh và em có vấn đề. Hiện nay hễ anh ra khỏi nhà là cô ấy cứ văn hỏi.
    Mễ Lạp càng bắt đầu giận dữ bất bình:
    -Rõ ràng là chị ta mắc nợ anh, chị ta không thể đem lại hạnh phúc cho anh, dựa vào đâu chị ta đòi hởi ở anh nhiều thế?
    Triều Huy đáp: Không, đúng là anh không thể phản bội cô ấy.
    Triều Huy càng yêu vợ thắm thiết, Mễ Lạp hận vợ anh càng sâu. Cô bắt đầu tin người đàn bà kia là con ma ngăn trở tình yêu của hai người.
    Hôm mồng bảy tháng bảy âm lịch, Mễ Lạp và Triều Huy đã hẹn sẵn cùng đón tết người tình của Trung Quốc. Ngay từ sáng sớm Mễ Lạp đã mua rất nhiều thức ăn, lại còn thắp nến trong nhà. Kết quả Triều Huy đến chưa ngồi nóng chỗ đã bị người đàn bà kia gọi điện thoại bảo về. Mễ Lạp tức giận gạt một phát đổ hết mọi thức ăn bày trên mâm chưa hề động tới rơi xuống đất. Cô không hiểu, một bậc đại tài trai, một nhà văn lớn như anh tại sao lại để một mụ đàn bà đau yếu nằm trên giường sai khiến như vậy. Nếu đây là tình yêu, thì tình yêu ấy cũng quá ư dị dạng. Đây là ý nghĩ đầu tiên Mễ Lạp muốn giúp Triều Huy giải thoát. Cô không muốn anh ngày ngày đêm đêm bị người ta hô gọi mất hết tự do. Cô không muốn yêu thầm trộm nhớ, mò trong bóng tối, bằng sự điên cuồng của mình, cô phải cứu người yêu khỏi cuộc đời tuyệt vọng.
    Buổi trưa hôm ấy, Mễ Lạp dùng chiếc chìa khoá trong tay Triều Huy mà mình đã len lén phục chế đến mở cửa nhà anh. Cô đi vào buồng ngủ, người đàn bà kia dùng chiếc gối đỡ nửa người, đang vụng về sử dụng máy vi tính xách tay.
    Nghe thấy có người đi vào, người đàn bà ngẩng lên hỏi một cách lo lắng và căm ghét “Cô đấy ư, Mễ Lạp?”
    Mễ Lạp im lặng, cầm chiếc gối… Người đàn bà ấy đúng là rất yếu đuối, sau hai phút, tất cả đã kết thúc.
    Khi Mễ Lạp quay người đi ra, cô tuỳ tiện liếc nhìn chiếc láp tốp đổ nghiêng sang một bên, cô đã trông thấy tác phẩm người đàn bà đang viết dở.
    Đó là thứ văn phong Mễ Lạp quen thuộc nhất, viết về một người đàn bà sau khi bị liệt nặng bắt đầu thưởng thức sáng tác trên máy tính điện tử, kết quả đã giành được thành công bất ngờ. Để tránh phiền hà đi lĩnh tiền nhuận bút, tất cả các tác phầm của mình, chị đều luôn lấy tên chồng, về sau cũng tiện thể chị bảo chồng lấy danh nghĩa của mình đi dự trại viết, nhận giải và kí tên bán sách, có một bạn đọc tên là Mễ Lạp đã từng hiểu nhầm chị là đàn ông, luôn luôn viết thư tình cho chị. Bởi đây là một sự hiểu lầm đẹp, chị không viết thư trả lời và cũng chưa từng giải thích. Nhưng rất nhiều năm sau, chồng chị đã dẫn một cô gái tên là Mễ Lạp về nhà…
    Trong giờ phút này,Mễ Lạp tuyệt vọng không hiểu cô đã giết chết tình địch hay thần tượng của mình.
    Vũ Công Hoan dịch
    (Theo “cố sự gia ” bán nguyệt san tháng 4 năm 2009)

  2. Thành viên dưới đây cảm ơn Sao Hôm vì bài viết hữu ích này


+ Trả lời chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình