+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Miếng thịt trâu mất tích

  1. #1
    Avatar của TRẦN THỊ THANH LIÊM
    Điều Hành Viên Chính - Tr.Ban Đại Diện KVMB
    Hiện Đang :    TRẦN THỊ THANH LIÊM đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011
    Đến từ : Đại học Đại Nam Hà Nội

    Tuổi: 71
    Bài gửi : 3.719
    Thanks
    62.730
    Thanked 38.245 Times in 3.712 Posts
    Blog Entries
    5

    Miếng thịt trâu mất tích

    Thời ấy......
    Miếng thịt trâu mất tích

    TRẦN NINH THỤY
    Con trâu chết là con trâu cái nhà ông Phương ở đội sản xuất số 5 thôn Quyết Thắng, hợp tác xã Tứ Cường. Tứ Cường có 2 thôn là Quyết Chiến và Quyết Thắng, 8 đội sản xuất. Quyết Chiến có 4 đội, từ đội 1 đến đội 4. Bốn đội còn lại thuộc về Quyết Thắng. Đội sản xuất số 5 có hơn chục con trâu, thì con nhà ông Phương được giao nuôi to nhất, già nhất. Gần tháng nay nó đã rất yếu, đi cứ xiêu vẹo, ăn uống không được nên bốn chân nó chỉ còn như bốn mảnh ván, bụng hóp lại, giơ ra đủ bộ xương sườn còn xương sống thì gồ hẳn lên, hai mắt lúc nào cũng rỉ nước ướt nhoèn. Nghe cán bộ thú y báo cáo rằng con trâu chết vì già và vì thời tiết quá lạnh, ông chủ nhiệm Hợp tác xã Tứ Cường quyết định không phải chôn, cho cả thôn được mổ thịt chia cho các hộ xã viên.
    Ngày hội làng bây giờ cũng không vui bằng việc con trâu chết mà không phải chôn dạo ấy. Cả thôn tưng bừng, tíu ta tíu tít cứ như én mùa xuân. Thịt ơi là thịt. Mấy tháng ròng có nhìn thấy mặt mũi mày đâu. Nay thì dù con trâu chỉ còn xương với da, nhưng chắc chắn mỗi nhà cũng được dăm lạng thịt rồi. 10 lực điền chia làm hai bên, cứ hai người một đòn tre luồn qua bụng, khiêng con trâu chết ra kho. Trẻ con cả thôn không thiếu mặt đứa nào. Rơm rạ được chất lên khắp mình trâu. Lửa nổi tưng bừng. Bốn anh đứng dạng chân, mỗi anh một cái quạt lúa ra sức quạt. Mùi lông trâu cháy, mùi da trâu cháy sao mà thơm thế.

    Chỉ khoảng 2 tiếng sau, con trâu đã xương ra xương, thịt ra thịt. Trưởng thôn Nguyễn Văn Huy đích thân cầm dao chia thịt, chia lòng, chia xương cho 4 đội. Đội trưởng đội nào nhận thịt của đội ấy rồi mang về chia cho xã viên của đội mình. Bọn trẻ con vòng trong vòng ngoài xem chia, đứa nào đứa nấy nuốt nước dãi ừng ực. Và tất nhiên là không thiếu mặt tôi, hồi ấy mới hơn 10 tuổi.
    Đang mải xem, chợt có người bấm vào người mình. Tôi ngoảnh lại, thì ra thằng Huấn con bà Phòng, đội trưởng đội 5, rất thân với tôi. Huấn ghé tai tôi, thì thầm:
    - Nhà mày có ai ở nhà không?
    - Không.
    - Vậy thì về nhà mày đi.
    Đến nhà tôi, Huấn lôi từ trong áo ra một miếng thịt:
    - Tao ngồi sát cạnh bu tao xem chia thịt. Nhân lúc bu tao sơ ý, tao thó được miếng này. Mày đem niêu ra đây, luộc lên, chúng ta chén.
    Tôi vội vàng mang cái niêu đất ra. Nhìn miếng thịt đen xì, to bằng góc bàn tay người lớn, lại có cả mấy sợi lông, tôi bảo Huấn:
    - Phải thui cho nó cháy hết lông đi đã chứ.
    - Không cần. Chỉ có mấy cái lông thôi. Luộc chín rồi nhổ đi cũng được.
    Chừng nửa tiếng sau, chúng tôi vớt miếng thịt ra, lấy dao thớt thái miếng thịt thành mấy miếng nhỏ rồi thi nhau bốc cho vào mồm nhai. Ngon, nhưng mà dai quá. Huấn bảo:
    - Cần quái gì. Cứ nuốt vào bụng là nó thành chất bổ hết.
    Vừa nhai xong mấy miếng thịt thì nghe tiếng ầm ầm ở nhà bà Phòng, chúng tôi vội phi sang. Rổ thịt bà đội trưởng mang về đã được chia gần xong thành hơn ba chục phần cho hơn ba chục hộ. Phần nào cũng có da, có thịt, có lòng. Hơn ba chục hộ không nhà nào thiếu mặt, ai nấy hau háu chờ nhận phần thịt mang về. Có ông chủ hộ đã cầm sẵn trên tay mớ rau cần. Nhưng việc chia phải tạm ngừng, vì lão Thứ đang trợn mắt, gân cổ bảo bà đội trưởng:
    - Rõ ràng là lúc chia “cái ấy”, ông Huy ông ấy đặt nó lên thớt, cầm dao rạch dọc một nhát, rồi lại rạch ngang một nhát, chia nó thành 4 phần bằng nhau. Rạch xong, ông ấy cầm mỗi miếng để vào phần của một đội, vừa chia ông ấy vừa đếm: Một miếng l...; Hai miếng l...; Ba miếng l...; Bốn miếng l...” làm mọi người cười ầm lên. Không đội nào thiếu. Thế thì miếng l... của đội ta đâu? Chả nhà chị giấu đi thì còn ai giấu?
    - Tôi thề với bà con là tôi không lấy. Xưa nay tôi sống thế nào thì bà con đã biết. Nhận phần cho đội xong, tôi cùng anh Thành, anh Dụ khiêng về chứ có phải một mình tôi đâu mà bảo tôi giấu. Có thể là ông Huy ông ấy quên đội mình hoặc ông ấy để nhầm vào đội khác nên đội ta thiếu.
    Trưởng thôn Nguyễn Văn Huy được mời đến. Nghe thủng chuyện, ông nổi xung:
    - Mẹ nhà chúng mày chứ. Ông mà lại thèm đi ăn bớt miếng l... trâu của chúng mày à.
    Mỗi người một câu khiến đám chia thịt ầm ầm như vỡ chợ. Nhìn sang Huấn, thấy nó tái mét mặt, tôi chợt hiểu. Giời ơi, thì ra cái miếng thịt mà Huấn thó được, đem đãi tôi, chính là một góc cái l... trâu. Thảo nào mà ăn nó dai thế, lại có mùi hơi khai khai. Và quái đản làm sao, càng nhai miếng thịt lại càng nở to ra. Nhưng lúc nhai, vì thèm quá, nào tôi có để ý.
    Nghi án miếng l... trâu bị mất được mọi người gác lại không truy cứu nữa, khi bà Phòng tuyên bố:
    - Trăm dâu đổ đầu tằm. Chẳng biết ai lấy nhưng tôi làm mất thì tôi phải chịu. Bây giờ cứ chia nốt đi đã. Rồi khi chia xong, tôi xin bỏ một miếng thịt tương đương với miếng bị mất ra đền, để chia đều cho bà con.
    Miếng thịt bà Phòng bỏ của nhà ra đền được đem thái thành hơn ba chục miếng, mỗi miếng chừng nửa đốt ngón tay trẻ con, khiến mọi người đều hể hả. Nhưng cũng từ đấy, bà Phòng được người ta gán cho cái tiếng là “bà đội trưởng mất... l...”.
    Huấn kém tôi 1 tuổi. Học hết lớp 10 phổ thông, Huấn vào Đại học Mỏ - Địa chất, trở thành kỹ sư địa chất và hiện giờ đang giữ chức vụ rất lớn ở một tỉnh. Thỉnh thoảng hai thằng vẫn gặp nhau. Bà Phòng đã mất. Lần nào gặp, Huấn cũng nhắc đến mẹ mình, và cứ nhắc đến mẹ là mắt hắn lại đỏ hoe. Lần gặp gần đây nhất, Huấn bảo:
    - Thế nào mày cũng phải viết về cái chuyện ấy. Để mọi người biết miếng thịt thời bao cấp, nó ghê gớm đến thế nào.
    Tôi nhận lời Huấn, nhưng bây giờ mới có dịp.


  2. #2
    Avatar của TRẦN THỊ THANH LIÊM
    Điều Hành Viên Chính - Tr.Ban Đại Diện KVMB
    Hiện Đang :    TRẦN THỊ THANH LIÊM đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011
    Đến từ : Đại học Đại Nam Hà Nội

    Tuổi: 71
    Bài gửi : 3.719
    Thanks
    62.730
    Thanked 38.245 Times in 3.712 Posts
    Blog Entries
    5
    CHUYỆN KỂ VỀ SINH VIÊN ĐẠI HỌC ĐẠI NAM

    http://hssv.tienphong.vn/hoc-sinh-sinh-vien/651650/9X-Viet-kiem-gan-100-trieuthang-tu-kho-do-cu-tpol.html

    9X Việt kiếm gần 100 triệu/tháng từ kho đồ cũ

    http://hssv.tienphong.vn/hoc-sinh-sinh-vien/651650/9X-Viet-kiem-gan-100-trieuthang-tu-kho-do-cu-tpol.html



    Chỉ với nhà kho làm nơi trung gian giữ và bày bán đồ giúp người ký gửi mà chàng trai 9X Đỗ Tuấn Hải mang về thu nhập chừng 100 triệu/tháng. Ngoài ra Hải còn làm chủ quán cà phê và hai cửa hàng thời trang.
    Người đi tiên phong
    Nhà kho ký gửi là nơi trung gian nhận mọi thứ đồ như quần áo, giày dép, sách cho đến đồ bếp, đồ điện tử… đã qua sử dụng. Người ký gửi sẽ tự định đoạt giá của sản phẩm. Nhà kho có nhiệm vụ đem trưng và rao bán lại để ăn chia lợi nhuận. Món đồ bán được càng sớm, người ký gửi sẽ nhận được nhiều tiền hơn. Mô hình này đang được nhiều bạn trẻ tìm hiểu và áp dụng.

    Đỗ Tuấn Hải, chàng trai 9x năng động, kinh doanh giỏi

    Đỗ Tuấn Hải (23 tuổi, Hà Nội) là người đầu tiên nắm bắt và kinh doanh dịch vụ này. Anh đang sở hữu một nhà kho ký gửi rộng hơn 300 m2 trong khu Zone 9 đường Lê Thánh Tông, Hà Nội. Hải mở từ tháng 6/2013 sau một lời gợi ý của một người bạn trong nhóm.
    Hải kể về ý tưởng của mình: “Ngay khi nghe ý tưởng kinh doanh này mình liền thốt lên “sao hay thế”. Trước đó chưa hề nghe về cái này, lại thấy mô hình độc đáo ở Việt Nam chưa ai làm cả nên Hải quyết định mở nhà kho ký gửi”.

    Hải và hai người bạn đồng sáng lập mô hình nhà kho ký gửi.

    Hải cùng với hai người bạn khác, mỗi người bỏ ra 200 triệu để tìm một mặt bằng đủ rộng làm nhà kho chứa đồ. Nhà kho làm trong khu Zone 9, rộng hơn 300 m2 được trang trí lại. Rồi Hải cùng cộng sự thiết kếmột quy trình ký gửi hàng hóa phù hợp và tự mày mò thiết lập các phần mềm quản lý. Sau gần 3 tháng, mô hình nhà kho ký gửi đầu tiên Ở Việt nam được Hải cho ra mắt.
    “Công việc của mình gặp nhiều thuận lợi lớn vì đây là mô hình đầu tiên ở Việt Nam nên được mọi người chú ý và quan tâm ngay khi đi vào hoạt động. Khách tới rất đồng, nhiều nhất là khách hàng nữ nên nhà kho của mình có rất nhiều mặt hàng thời trang. Còn khách mua hàng lại vui vẻ vì mua được hàng giá rẻ", Hải nhớ lại.


    Không gian nhà kho ký gửi ở khu Zone 9 của Hải
    Có những chiếc áo còn mới chỉ bán với giá 7.000 đồng, nhưng lại có chiếc áo được định giá đến 22 triệu đồng như chiếc váy cưới do cô dâu tự thiết kế. Kể về kỷ niệm với các món hàng ký gửi, Hải nói: “Mình nhớ nhất có một chị mang một chiếc máy nghe đĩa than vẫn hoạt động tốt đến và kể câu chuyện rất hay về người bố cùng chiếc máy đĩa đó. Qua đó, Hải thấy khá vui vì đôi khi khách hàng không chỉ là mang đồ đến ký gửi mà nhà kho còn là nơi để chia sẻ phong cách sống cho mọi người”.
    Nhà kho của Hải ngày nào cũng có khách tới xem hàng, ký gửi. Có thời điểm những món đồ “cũ người mới ta” không còn chỗ để. Vào cuối tuần, nhà kho thường diễn ra các sự kiện, phiên chợ tấp nập. Sau 7 tháng mở, nhà kho mang lại cho riêng Hải mức thu nhập khoảng 50-100 triệu/tháng.
    Duyên kinh doanh từ nhỏ
    Không chỉ kinh doanh mỗi nhà kho, hiện tại Tuấn Hải còn là chủ của 2 cửa hàng thời trang và một quán cà phê. Cậu bạn dấn thân vào thương trường khi là sinh viên năm 3. Hải rất thích thời trang, nên đánh liều mượn mẹ 100 triệu mở cửa hàng bán quần áo. Và chỉ sau 5 tháng, chàng trai quê Sơn La đã trả lại đầy đủ cho mẹ mình.

    Ngoài kinh doanh, Hải còn làm MC, người mẫu ảnh...

    Khi thấy việc bán thời trang bắt đầu ổn định thì cũng là lúc Hải muốn thứ sức với những lĩnh vực mới. Hải có mong muốn mở một hệ thống nhà hàng dịch vụ dành cho giới trẻ và cà phê là điểm thử sức tiếp theo. Hiện tại cả quán cà phê, cửa hàng thời trang đều hoạt động tốt, giúp Hải mỗi tháng kiếm được hơn 100 triệu.
    “Máu” kinh doanh đến với Hải từ khi còn là học trò cấp 2. Hải nhớ hồi lớp 8, Hải từng nhập chocolate về bán nhân ngày Lễ tình nhân và 8/3. Những lần sau, cứ đến dịp lễ là cậu lại cùng bạn lập nhóm bán hoa, chocolate, quà tặng... thường xuyên hơn. Dần dần, kinh doanh “ngấm” một cách nhẹ nhàng với chàng trai 9X này.
    Thời gian rảnh còn lại, Hải đi làm công việc yêu thích của mình là MC và người mẫu ảnh cho các báo hoặc đọc sách, di du lịch. Mỗi công việc, chàng trai này đều để lại dấu ấn riêng.
    Nói về công việc, Hải chia sẻ: “Tập trung cho nhà kho, cửa hàng rồi rảnh đi làm MC, người mẫu… chỉ như vậy thôi cũng đủ mệt rồi. Nhưng mình vẫn cố sắp xếp thời gian hợp lý các công việc, nhất là hệ thống các cửa hàng. Mình luôn tìm tòi, sáng tạo cái mới để đem lại những dịch vụ tốt nhất cho khách hàng”.

    Theo Như Quỳnh
    Tri Thức

  3. 11 Thành viên dưới đây cảm ơn TRẦN THỊ THANH LIÊM vì bài viết hữu ích này


  4. #3
    Avatar của thái thanh tâm
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    thái thanh tâm đang ẩn
    Tham gia ngày : Mar 2012

    Bài gửi : 4.470
    Thanks
    5.846
    Thanked 15.059 Times in 4.021 Posts
    Blog Entries
    56
    Mong lớp trẻ có nhiều em dám nghĩ, dám làm và làm được như Hải.
    Hậu sinh khả úy !

    TTT
    Trên đời này, mọi chuyện đều có thể xẩy ra."- Thái Thanh Tâm.


+ Trả lời chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình