+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 1 2 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 19

Chủ đề: Những tấm gương nghị lực

  1. #1
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2

    Những tấm gương nghị lực

    Nghị lực phi thường của cậu bé đeo mặt nạ vải

    VOV Online - 19/12/2012 15:59

    (VOV) - Ngọn lửa lấy đi một nửa khuôn mặt, chân tay đều biến dạng, nhưng nụ cười vẫn chưa bao giờ tắt trên môi cậu bé Minh hiếu học.

    Đến thăm em Đào Ngọc Minh (học lớp 1A, trường Tiểu học Thị trấn Sao Vàng – Thọ Xuân – Thanh Hóa) đang chờ lịch phẫu thuật di chứng sau bỏng tại Viện Bỏng Quốc gia, chúng tôi không cầm được nước mắt khi thấy nửa khuôn mặt em bị biến dạng, bàn tay trái chỉ còn lại 4 đốt, người quấn đầy băng gạc.
    Trên khắp cơ thể cậu bé, trừ những vết sẹo đỏ chi chít là những mảng da còn loang lổ, vết tích của 8 lần phẫu thuật lấy da đắp da và 9 lần cắt da bị hoại tử.
    Ngọn lửa lấy đi một nửa khuôn mặt của Minh, chân tay đều biến dạng, chi chít sẹo
    Thấy có người đến thăm, Minh đứng lên chào hỏi rất lễ phép. Đôi mắt to tròn, đen láy, nụ cười chưa bao giờ tắt trên môi cậu bé đầy nghị lực và ham học khiến các bậc phụ huynh trong phòng bệnh không khỏi xúc động. Nhìn con hồn nhiên, lạc quan, nỗi lo lắng của anh Đỗ Xuân Thụ (bố của Minh) như vơi đi phần nào.
    Buổi chiều định mệnh
    Ít ai biết được, vào buổi sáng tháng 6/2012, cậu bé còn ríu rít theo bà nội lên xe về quê nội chơi trước khi vào năm học mới.
    Nhưng đến buổi chiều, một cuộc điện thoại của người thân gọi vào số máy của anh Thụ, giọng gấp gáp: “Cháu Minh bị bỏng nặng do cháy đống rơm. Cháu đang cấp cứu tại Bệnh viện Nhi Thanh Hóa. Tình hình nguy kịch quá, giờ không biết cháu sống hay chết…”. Anh bàng hoàng buông máy.
    Anh cuống cuồng bắt vội chiếc taxi đến bệnh viện với con. Nhìn cánh cửa phòng cấp cứu khép chặt, mà lòng anh rối như tơ vò. Trong khóe mắt người bộ đội ấy, dòng nước mắt lăn dài bởi sinh mệnh bé bỏng của đứa con trai đang mong manh quá đỗi.
    Sau 7 tiếng cấp cứu, thông tin từ bác sĩ cho biết Minh bị bỏng hô hấp, tỉ lệ bỏng toàn thân 55%, bỏng độ sâu ở mức độ 3,4,5 “chỉ còn 1% cơ hội sống sót”, khiến anh rụng rời chân tay. Nhìn thấy cơ thể con bị cháy đen, quấn băng trắng xóa nhưng máu vẫn rỉ đỏ, một bên tai bị mất, nửa khuôn mặt và chân tay biến dạng, anh đau đớn.
    12 ngày cấp cứu ở Bệnh viện Nhi Thanh Hóa và hơn 3 tháng điều trị tại Viện Bỏng quốc gia là quãng thời gian đáng sợ nhất của vợ chồng anh Thụ. Bởi chính lúc đó vợ chồng anh mới cảm nhận rõ nhất ranh giới giữa sinh – tử, sự sống của con quá mong manh. “Thời gian đó, hai vợ chồng tạm nghỉ việc, bồng bé thêm em trai của Minh lúc đó mới 8 tháng tuổi xuống Thanh Hóa, rồi ra viện Bỏng để tiện chăm con”, nói đến đây, anh Thụ nghẹn lại.
    Nghị lực của cậu bé 6 tuổi
    Nằm trên giường bệnh, Minh nằm ngủ nhưng thi thoảng rùng mình vì những mảng da bị hoại tử, nay bị loét ra, sưng tấy. Vệ sinh vết thương cho con, băng tháo đến đâu từng lớp da bị cháy loét ra đến đó, lộ ra mảng thịt rỉ máu khiến vợ chồng anh không khỏi rùng mình. Có chỗ vết thương còn ướt dính băng, Minh rên khẽ: “Bố ơi, con đau quá”. Xót con, người mẹ khóc thành tiếng, còn cậu bé vẫn mím chặt môi, cố gắng không kêu khóc.

    Khuôn mặt bầu bĩnh, khôi ngô của Minh trước khi bị tai nạn. (Ảnh:
    Vnexpress.net)
    Mặc dù biết năm học mới đã bắt đầu, nhìn thấy bệnh tật của con, bố mẹ Minh đắn đo không biết có nên để con đi học không. Nhưng cậu bé an ủi bố mẹ, quyết tâm đến trường và sẽ học giỏi.
    Chân trái của Minh bị bỏng nặng, ảnh hưởng đến xương khiến Minh không tự đứng được. Dù đau đớn, nhưng cậu bé vẫn kiên trì tập đi. Nhớ lại lúc con tập đi, anh Thụ không khỏi xót xa. Ban đầu anh chị phải tập cho con biết đứng, sau đó cho tập đi từng bước một. Nhưng chỉ được vài phút, bàn chân con lại không thể tự đặt được gót, ngã dúi dịu về phía trước, mặc dù rất đau, nhưng cậu bé vẫn không khóc. Bố mẹ mua cho Minh chiếc xe đẩy để em tập đi từng bước. Sau đó, em không cần xe đẩy hỗ trợ, mà tự vịn vào bờ tường, cạnh giường để đi.
    Bước chân đã vững hơn trước rất nhiều, Minh bắt đầu chuyển sang tập viết. Nhiều lúc quá đau đớn, em đành bất lực nhìn cây bút rơi khỏi tay.
    Thấy quyết tâm và nghị lực của con trai, vợ chồng anh Thụ gạt nước mắt đăng kí để Minh vào học lớp 1A tại trường Tiểu học Sao Vàng. Mặc dù được sự đồng tình ủng hộ và giúp đỡ của thầy cô, nhưng với nửa khuôn mặt bị biến dạng ghê gớm, vợ chồng anh e ngại các bạn trong lớp tò mò, trêu chọc Minh.
    Nụ cười vẫn chưa bao giờ tắt trên môi cậu bé hiếu học.
    Biết được tình cảnh như vậy, bác sĩ đã tư vấn để Minh đeo mặt nạ y tế vừa để ép sẹo. “Ban đầu, khi đeo mặt nạ này Minh cảm thấy rất đau và khó chịu, nhiều lúc cháu nó đòi cởi ra vì quá vướng víu, Tuy nhiên những lúc đó tôi chỉ an ủi cháu rằng, con phải đeo mặt nạ thì mới đi học được. Nghe xong, từ đó đến nay chưa có hôm nào cháu đòi cởi mặt nạ ra nữa”, anh Thụ cho biết.
    Có lần, nghe bố hỏi: “Nếu các bạn trêu con thì sao?”, cậu bé đĩnh đạc trả lời: “Không sao ạ. Xấu tí, nhưng học giỏi là được”.
    Ngày đầu tiên đến lớp, thấy bước chân của con vẫn còn yếu, chị Hoa (mẹ của Minh) để Minh ngồi vào xe đẩy, đẩy con đến lớp. Nhưng vừa đến cổng trường, Minh nằng nặc đòi mẹ để tự đi vào lớp. Không đồng ý, chị thuyết phục để tự cõng con vào lớp. Nghe vậy, Minh vẫn cương quyết nói: “Đi học mà mẹ cõng đến lớp thì còn gì là đi học nữa”.
    Nhìn con tập tễnh từng bước vào sân trường, nhanh chóng hòa nhập với các bạn trong lớp khiến chị Hoa vơi đi nỗi buồn đau mà con mình đang phải gánh chịu.
    Cô Trần Thị Tuyết, chủ nhiệm lớp 1A kể, mặc dù Minh đi học chậm gần 2 tháng so với các bạn trong lớp, nhưng Minh vẫn đuổi kịp chương trình, còn vươn lên đứng ở top đầu trong lớp. Minh vừa hoàn thành kỳ thi giữa học kỳ 1 với điểm số rất cao. Sắp tới, do đang trong đợt điều trị phẫu thuật di chứng do bỏng nên Minh không tham dự được kỳ thi cuối học kỳ 1. Tuy nhiên, nhà trường sẽ tạo điều kiện để Minh được làm bài thi sau khi em từ bệnh viện trở về.
    Chứng kiến nghị lực cũng như tinh thần ham học hỏi của cậu học trò “đặc biệt”, không ít lần cô cảm thấy xúc động. Cô kể: ngày đầu tiên Minh đến lớp, nhìn thấy cậu học trò nhỏ, trong tâm thức của cô nghĩ rằng với sức khỏe của Minh chỉ ngồi học được một tiết đầu. Nhưng đúng như cô dự đoán, Minh không chỉ chăm chỉ nghe giảng hết buổi sáng mà còn đi học cả ngày. Hôm đó, cả lớp luyện 3 bài tập viết, thì Minh đạt cả 3 điểm 10.
    Mới từ bệnh viện trở về, nhưng Minh đã đi học luôn. Trong suốt buổi học, chốc chốc cô nhìn về phía Minh quan sát thấy Minh đang khó chịu bởi những vết thương cũ đang bắt đầu lên da non, có chỗ vết thương chưa lành, bị loét ra, rỉ máu và nước. Lúc này cô liền đưa ra các câu hỏi, Minh lại phát biểu ý kiến, khiến em như quên đi cơn ngứa ngáy, khó chịu.
    Vì Minh đi học muộn, nên lúc đó bài vở dồn lại rất nhiều. Để không thua kém các bạn trong lớp, cậu bé luôn tỏ ra quyết tâm cao độ. Có hôm đã đến giờ ra chơi, cô nhắc Minh nghỉ, nhưng vì còn bài tập chưa làm hết, em vẫn ngồi lại bàn chăm chỉ luyện viết hay hoàn thành hết các phép toán được giao.
    Chia sẻ với chúng tôi, Bác sĩ Vũ Quang Vinh – Phó Chủ nhiệm khoa Phẫu thuật tạo hình – Viện Bỏng Quốc gia cho biết: Trước mắt, các bác sĩ sẽ tiến hành phẫu thuật tách rời các đốt ngón tay đang dính chặt của bàn tay trái của Minh ra. Với khả năng y học hiện đại, việc khắc phục những di chứng sau bỏng của bé Minh không quá khó, sau này em vẫn có khả năng lao động như những người bình thường khác.
    Từ giờ đến lúc trưởng thành, tùy thuộc vào sức khỏe của Minh các bác sĩ sẽ tiến hành phẫu thuật để can thiệp vào việc sửa lại nửa khuôn mặt trái bị biến dạng, cân bằng vai bên phải đang bị lệch, điều trị sẹo trên cơ thể.
    Để có tiền chạy chữa cho con, hiện gia đình anh Thụ đã vay mượn số tiền lên tới 400 triệu đồng. Khi hỏi về kế hoạch những ngày tới, anh Thụ tâm sự: “Thấy con học ngoan và giỏi là vợ chồng tôi hạnh phúc lắm rồi. Dù có bán nhà, vợ chồng vẫn cố gắng chạy chữa cho con”./.

    Mọi sự ủng hộ trực tiếp xin gửi về:

    Anh Đào Xuân Thụ (Khu 2 - Thị trấn Sao Vàng - huyện Thọ Xuân - tỉnh Thanh Hóa)

    SĐT: 0982 612 755

    CMT: 31A 991 098 132

    Số tài khoản: 351 320 502 8306

    Ngân hàng Agribank chi nhánh Lam Sơn - Thanh Hóa
    Lần sửa cuối bởi HỒNG THOẠI; 04-06-2014 lúc 10:36 AM

  2. 5 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  3. #2
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2
    Nghị lực phi thường của cậu bé lấy da bọc da

    Theo Kienthuc - Lượt xem: 9.042


    Thứ năm, 26/09/2013, 17:39 GMT+7
    Tan trường các bạn học sinh nô nức kéo nhau ra về. Sân trường vắng tanh, chỉ còn vài bạn nam ở lại trông một cậu bé quấn đầy băng trắng khắp người vì bị bỏng nặng. Cậu bé đáng thương ấy là Đào Ngọc Minh, lớp 1A, trường Tiểu học Thị trấn Sao Vàng, Thọ Xuân, Thanh Hóa, đang đợi mẹ đến đón.
    Nội dung chi tiết
    Đang háo hức đợi hết mùa hè để vào lớp một, một ngày tháng 6/2012, em Đào Ngọc Minh bị ngọn lửa bùng cháy từ đống rơm phơi gần nhà khiến em bị bỏng nặng.

    Cháu Đào Ngọc Minh lúc chưa bị bỏng.


    Cháu Minh điều trị tại Viện bỏng Quốc Gia.
    Mẹ cháu Minh, chị Lê Thị Hoa kể lại: "Cháu nhập viện Nhi Thanh Hóa ngày 23/06/2012. Sau khi các bác sĩ tạm thời cứu cháu qua cơn nguy kịch thì có đề nghị gia đình chuyển nhanh ra Viện bỏng Quốc gia (Hà Nội) để có thể điều trị cứu sống Minh. Khi ra Hà Nội điều trị, cháu Minh vẫn trong tình trạng hôn mê, có những lúc tưởng như đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tôi còn nhớ nhiều đêm thức trắng ngồi đợi, lay nhẹ cháu để mong thấy dấu hiệu sự sống... Ngày nào bác sĩ cũng đến thăm, động viên gia đình yên tâm tin vào nghị lực sống của cháu".


    Vết bỏng phần đầu của cháu Minh.
    Chị Hoa lặng lẽ nhìn Minh nằm ngủ nhưng vẫn rên rỉ đau, thi thoảng rùng mình vì vết thương cấy da chưa lành, sưng tấy và đôi chỗ lở loét. "Giá mà cháu được ở bệnh viện thì cháu sẽ được các bác sĩ chăm sóc đỡ đau phần nào nhưng gia đình tôi đã cạn kiệt kinh phí...", những giọt nước mắt của người mẹ lăn rơi trên khuôn mặt hốc hác. Biết phận, thương bố mẹ đã hết cách, Minh kiên nhẫn chịu đựng nỗi đau nhức của các vết thương khắp người. Nhất là khi chị Hoa tự thay băng cho Minh, nước mắt chị cứ chảy, còn Minh không dám khóc, cứ cắn môi chịu đựng. Rồi có chỗ vết thương còn ướt dính băng, Minh thì thào yếu ớt: "Mẹ ơi con đau quá!". Mặc dù đau đớn như vậy nhưng Minh vẫn đòi đi học. Ai khuyên Minh cũng không chịu. Đành chiều lòng con, mỗi sáng mẹ Minh tự quấn băng rồi đưa con đến trường đi học cùng bạn bè. Chị Hoa chia sẻ: "Tôi xót con lắm khi bạn bè trêu con tôi là dị nhân, người ngoài hành tinh... Nhưng cháu Minh lại rất bình tĩnh, nghị lực, lại còn động viên tôi đừng buồn nữa". Cô Lê Thị Liên, Hiệu trưởng trường Tiểu học Thị trấn Sao Vàng cho biết: "Hoàn cảnh em Minh ở trường ai cũng biết. Em rất chăm chỉ học hành. Tôi biết mỗi lần em ngồi viết sẽ rất đau. Những giọt mồ hôi thấm ướt băng gạc cho những con chữ a, e... nhưng em đã vượt qua tất cả. Nhìn thấy nghị lực và sự kìm nén nỗi đau ở em mà thầy cô nào trong trường cũng thương xót.


    Minh cố đè nén nỗi đau để tập viết những chữ cái đầu tiên của cuộc đời mình.


    Đây là những chữ cái đầu tiên em viết bằng bàn tay bỏng đau đớn.
    Em Minh liên tục đạt điểm 9, 10 môn toán. Đọc hay tập viết em cũng không thua kém gì các bạn. Đúng là một em bé 6 tuổi có nghị lực phi thường.


    Minh vẫn thường ngồi co rúm đợi vết thương khô sau mỗi lần mẹ thay băng. Đau đớn vậy nhưng tận sâu trong trái tim cậu bé này là khát khao được khỏe lại để đến trường.
    "Điều tôi và các thầy cô ở trường lo nhất hiện nay là vết thương của em có biểu hiện xấu. Những miếng da lành cấy cho vết thương của em ở những vùng cử động nhiều như nách, cổ, khớp chân bắt đầu lở loét. Nhưng điều kiện gia đình em Minh lại không còn kinh phí để đưa em đi chữa trị. Trường chúng tôi cũng đã phát động quyên góp giúp đỡ Minh nhưng không thấm vào đâu". Nói rồi, cô Liên bật khóc: “Tôi thương em lắm! Em mới có 6 tuổi đầu!..." Nhìn hình ảnh Minh càng xót thương bao nhiêu lại càng cảm phục bấy nhiêu. Với nghị lực phi thường, cậu bé rất cần sự giúp đỡ của xã hội để hoàn thành trọn vẹn ước mơ.
    Mọi sự hỗ trợ từ tấm lòng hảo tâm, xin vui lòng gửi về :
    Bé Đào Ngọc Minh, lớp 1A, trường Tiểu học Thị trấn Sao Vàng, Thọ Xuân, Thanh Hóa.


  4. 7 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  5. #3
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2

    MỘT THIÊN THẦN BÉ NHỎ

    Ôi! Ngọc Minh! Thiên thần bé nhỏ!
    Nhìn ảnh em ... máu ứ, lệ trào
    Sáng ngời như một vì sao
    Mặc thân quằn quại...ngẩng đầu hiên ngang.

    Một nghị lực thuộc hàng "cái thế"
    Tấm gương này đáng để soi chung
    Khác chi một đấng anh hùng
    Thiên Thần sáu tuổi trụ trong cõi đời!

    Luôn tươi nở nụ cười hoan hỉ
    Khiến yên lòng cả mẹ, cả cha
    Những lần phẫu thuật vá da
    Nhìn con ... mẹ những xót xa lệ đầm.

    Em mang nặng cái tâm hiếu học
    Đã vươn lên rèn tập bước đầu
    Mặc dù cơ thể đớn đau
    Nét tươi, hàng đẹp thay nhau hiện hình.

    Mỗi con chữ ... bình minh lóe rạng
    Mỗi nét, hàng ... tỏa sáng tương lai
    "Cây non mới nhú nụ đài
    Đã trông tán rộng cành dài mênh mông" *

    Lòng cảm phục viết dòng thơ nhỏ
    Gửi về em tất cả yêu thương
    Cứ quanh mãi với vô thường...
    Em cho ta một tấm gương trụ đời.

    BXP 28.5.2014

    *Mượn ý hai câu thơ của ai đó tôi không nhớ rõ.
    Lần sửa cuối bởi buixuanphuong09; 28-05-2014 lúc 07:16 AM

  6. 10 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  7. #4
    Bạn Thâm Giao
    Hiện Đang :    KIẾP PHONG TRẦN đang ẩn
    Tham gia ngày : Jun 2013

    Tuổi: 39
    Bài gửi : 432
    Thanks
    1.410
    Thanked 2.602 Times in 429 Posts
    Blog Entries
    9
    đào ngọc minh! Hãy cố lên nhé anh bạn trẻ!

  8. 7 Thành viên dưới đây cảm ơn KIẾP PHONG TRẦN vì bài viết hữu ích này


  9. #5
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2

    Khuôn mặt bầu bĩnh, khôi ngô của Minh trước khi bị tai nạn.
    CẢM PHỤC

    Nói sao hết tấm lòng cảm phục
    Một tấm gương nghị lực thời nay
    Thân em bé nhỏ thơ ngây
    Chí em cao cả ắp đầy không gian

    BXP 28.5.2014

  10. 6 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  11. #6
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2
    Những bức ảnh lay động lòng người về nghị lực sống

    16/02/2013- VTC News
    1-Cô bé không tay chân vẫn “cầm” bút miệt mài vẽ

    Bức ảnh của cô bé Yovana Yumbo Ruiz

    “Không đủ xinh để ai cũng phải yêu. Không đủ lớn để nổi bật giữa mọi người. Không đủ ngọt ngào để làm xiêu lòng người khác. Nhưng đủ tự tin và nghị lực sống đúng là chính mình”.

    Trong bức ảnh, cô bé khuyết tật bẩm sinh, không có tay, không có chân vẫn kẹp bút vẽ vào cổ để thỏa sức sáng tác. Cô bé Yovana Yumbo Ruiz đến từ đất nước Peru vẫn luôn tươi cười và cố gắng vượt lên chính mình.
    Được biết, Yovana Yumbo Ruiz bị mắc hội chứng Tetra-amelia (thiếu tứ chi), một căn bệnh bẩm sinh có tính di truyền lặn hiếm gặp. Hiện cô bé đang được điều trị tại trung tâm y tế La Luz, thủ đô Lima (Peru).
    Bác sỹ Luis Rubio, trưởng nhóm điều trị cho Yovana Yumbo Ruiz, cho biết mọi người đang cố gắng để đưa cô bé trở về cuộc sống bình thường và hy vọng trong tương lai sẽ lắp cho Ruiz một cánh tay giả.

    CẢM PHỤC

    Kẹp bút vào cổ vẽ tranh
    Tay chân không, chỉ khúc mình ...vẫn ham
    Nhìn em...suối lệ ứ tràn
    Yêu thương, cảm phục ... biết làm gì đây???

    Dẫu rằng số phận kém may
    "Tình yêu cuộc sống" ắp đầy trong em
    Vẫn mang một nụ cười hiền
    Vẫn đầy nghị lực sống trên cõi đời.

    Nếu ta gặp khó buông xuôi
    Thì sao xứng với con người này đây?

    BXP 28.5.2014

  12. 8 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  13. #7
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2
    NHỮNG BỨC ẢNH LAY ĐỘNG LÒNG NGƯỜI
    VỀ NGHỊ LỰC SỐNG.

    Chuyện thứ hai:
    Người đàn ông không đầu hàng trước số phận



    Tôi kể tiếp những tấm gương đáng phục
    Những con người không lành lặn, kém may
    Họ không xinh, không giỏi, không hay
    Nhưng có cái khiến người đời ngưỡng mộ.

    Với cánh tay 1/3 còn lại
    Chuyển gạch khó khăn vẫn gắng gồng mình
    Không ngửa tay xin, quyết tự mưu sinh
    Mồ hôi đẫm cho lòng thêm sạch.

    Bởi anh biết: "Không phép màu số phận!"
    Chỉ tự ta kiên nhẫn vươn lên
    Đem mồ hôi đổi lấy bạc tiền
    Sống chân chính bằng niềm tin bất diệt.

    Anh nhìn xuống thấy nhiều người khiếm khuyết
    Kém may hơn - Mình chỉ một chút thôi!
    Nên trên môi luôn tươi nở nụ cười
    Đầy nghị lực của con người luôn chiến thắng.

    Dưới nắng lửa, chiếc dây neo sức nặng
    Bỗng lóe lên một khát vọng sáng bừng...
    Tấm gương anh: ĐỦ-KHUYẾT soi chung
    Trước nghiệt ngã đừng buông xuôi, chấp nhận!

    BXP 29.5.2014


    Dù thân thể khiếm khuyết, bị mất một cánh tay nhưng người đàn ông vẫn lao động hết mình để kiếm đồng tiền chân chính. Số gạch mà người đàn ông đang mang thậm chí là quá nặng với cả những người đủ cả hai tay.
    Với cánh tay cụt chỉ còn chưa đến 1/3, anh vẫn gồng mình lao động giữa trời nắng gắt. Những giọt mồ hôi lăn dài trên tấm lưng rám nắng khiến người xem vừa xúc động, vừa cảm phục ý chí và nghị lực phi thường từ anh.


    Lần sửa cuối bởi buixuanphuong09; 30-05-2014 lúc 07:10 AM

  14. 4 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  15. #8
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2
    Chuyện thứ ba:
    “Chú lính chì” Thiện Nhân vào lớp 1

    "Chú lính chì" Thiện Nhân vào lớp 1


    “Chú lính chì” Thiện Nhân vào lớp Một
    Bé bỏng thơ ngây, áo trắng tinh khôi
    Hùng dũng bước đi như ôm cả đất trời
    Trước nghiệt ngã không an bài số phận!

    Tay chống nạng, mắt nhìn về phía trước
    Lòng hân hoan...sắp đón ánh vầng dương
    Bởi hôm nay em được tới trường
    Ôm khát vọng say miền trí tuệ.

    Sự bất hạnh sẩy ra từ thơ bé
    Bị bỏ rơi... súc vật cắn mất chân
    Cả cái chùm "của quý thế gian"
    Bị hủy hủy hoại ...tưởng rằng không có được.

    Điều kỳ diệu ở nơi người thày thuốc
    Đã kiên trì tái tạo cho em
    Dẫu nặng nề ba túi nước đeo mang
    Nhưng ấp ủ muôn ngàn hy vọng.

    Dẫu cơ thể kém may, không lành lặn
    Nhưng trong em nghị lực tuyệt vời
    Dáng hiên ngang, gương mặt xinh tươi
    Thấy phía trước chân trời rộng mở.

    Mẹ Mai Anh chắt chiu bầu sữa
    Xót xa em như cơ thể chính mình
    Yêu thương em nào khác đứa con sinh
    Với tất cả thâm tình mẫu tử.

    Nhìn ảnh em...lệ lòng chan chứa
    Lại một Thiên Thần bé nhỏ đáng yêu!
    Những ảnh hình ...Tôi tẩn mẩn chắt chiu!
    Muốn gửi gắm đôi điều...khó nói!

    BXP 30.5.2014

    Câu chuyện về cậu bé Thiện Nhân bị bỏ rơi, bị súc vật cắn mất chân phải và bộ phận sinh dục đã gây xôn xao trên báo chí và gây xúc động trong cư dân mạng. Sau đó, bé may mắn trở thành con nuôi trong gia đình chị Trần Mai Anh (ở Hà Nội).

    Giờ đây, em đã có thể bước đi bằng chiếc chân giả. Một điều kỳ diệu hơn, bộ phận sinh dục của em đã được tái tạo thành công như một phép nhiệm màu của cuộc sống.
    Chị Mai Anh cùng gia đình vẫn ngày đêm nỗ lực chăm sóc và tìm cách chữa trị những thương tổn trên cơ thể của Thiện Nhân. Dù phải chống chọi với những hành trình chữa bệnh đầy gian nan nhưng Thiện Nhân luôn tràn đầy sự lạc quan.
    Sau khi phẫu thuật tháng 6/2012, Thiện Nhân vẫn phải mang trên mình nhiều vết thương và 3 túi nước để kích thích da phát triển nên không thể đeo chân giả. Vì vậy hiện tại, Thiện Nhân vẫn phải dùng nạng để tới trường. Tháng 9/2012, Thiện Nhân đã chính thức trở thành cậu học sinh lớp 1 trường tiểu học Tràng An, Hà Nội.


    Trước sự nghiệt ngã của số phận có rất nhiều người đã buông xuôi và chấp nhận, tin rằng cuộc đời mình đã được an bài. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn đó những con người tràn đầy nghị lực, gắng gượng mạnh mẽ để vượt lên số phận của chính mình.
    Dù thân thể mang khiếm khuyết nhưng bên trong họ là một tinh thần cứng rắn đáng ngưỡng mộ. Có thể cuộc sống này không có phép màu cho những con người kém may mắn nhưng chính họ đã tự tạo ra điều kì diệu của cuộc đời mình.
    Nếu những người bị khuyết một cánh tay, bị cụt một bên chân, thậm chí mất cả tay, cả chân vẫn có thể sống lạc quan và làm nên những điều kì diệu thì chúng ta càng phải cố gắng vì đã may mắn sinh ra với một thân thể lành lặn.

    ST




  16. 2 Thành viên dưới đây cảm ơn buixuanphuong09 vì bài viết hữu ích này


  17. #9
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2
    Nghị lực phi thường của cậu bé không tay

    (Nguoiduatin.vn) - Tạo hóa đã không cho em hoàn thiện một cơ thể sống bình thường như bao đứa trẻ khác, thế nhưng đã cho em một đôi chân kì diệu

    Ngôi nhà mới xây khang trang thay cho mái ngói tường ốp ván năm nào của gia đình cậu bé "chim cánh cụt" Hồ Hữu Hạnh (học sinh lớp 5, trường tiểu học Kim Đồng, ấp 2, xã Gia Canh, huyện Định Quán, Đồng Nai) vẫn nằm trên trảng đất trũng gập ghềnh sỏi đá. Cậu bé "chim cánh cụt" làm xôn xao dư luận thời gian qua nay trông lớn hơn, trưởng thành và chững chạc hơn so với tuổi 12 của mình.

    Hạnh phúc không trọn vẹn

    Để biết rõ hơn về hoàn cảnh vừa đáng thương vừa đáng khâm phục của đôi chân thay tay ấy, chúng tôi ngược dòng thời gian về với thuở ban đầu khai sinh ra một con người không trọn vẹn. Vì hoàn cảnh khó khăn ở quê hương Nghệ An nên năm 1989 anh Hồ Hữu Thân và chị Bùi Thị Hợp cùng vào Đồng Nai lập nghiệp. Cái duyên trời định gắt kết hai con người cùng cảnh ngộ ly hương lại với nhau để rồi năm 1995 anh chị cưới nhau.
    Đứa con đầu lòng chào đời trong muôn vàn khó khăn. Anh Thân ngày ngày lam lũ trên nương rẫy lấy sức người thay máy móc để làm nên màu xanh cho những nương ngô, đậu xanh tốt. Đứa con thứ hai tiếp tục chào đời và đó cũng là nỗi đau không lời ập xuống gia đình anh chị: Khi vừa chào đời thì cơ thể con họ không có hai cánh tay.

    Theo lời kể của chị Hợp thì khi mang thai bé Hạnh, chị đi siêu âm ba lần và cả ba lần bác sĩ đều kết luận là thai nhi không bình thường mà không hề giải thích gì thêm. Anh chị cứ nghĩ chắc do thai yếu hay thai nằm ngược chứ đâu ngờ một sự thật nghiệt ngã của số phận đã dành cho đứa con của mình ngay từ trong bụng mẹ. Gần một tháng sau khi sinh, chị Hợp vẫn không hề biết con mình không có tay, mọi sinh hoạt của chị và bé đã có bà ngoại và anh Thân lo.
    Sau này anh Thân mới nói rằng, mọi người giấu chị vì sợ ảnh hưởng đến tinh thần, tâm trí của chị. Khi mới sinh chị rất yếu, người thân sợ chị sẽ không vượt qua được khi biết sự thật. Về nhà, chị Hợp được chồng và gia đình hết lòng chăm sóc, công việc vệ sinh cho con đều do anh Thân hoặc bà ngoại lo hết. Cho đến một hôm mọi người ra ngoài, một mình chị Hợp loay hoay thay tã cho con, kéo tấm vải quấn trên người con chị giật mình hét lên một tiếng rồi ngất lịm.
    Khi tỉnh dậy, chị như người mất hồn, không tin vào mắt mình, lúc này chị mới nhớ lại khuôn mặt biến sắc của vị bác sĩ siêu âm và những tiếng sụt sịt của chồng trong bệnh viện mà khi đó chị cứ nghĩ là do anh bị cảm.
    Suốt những ngày sau đó, chị Hợp nằm im lìm, lặng lẽ cùng những dòng nước mắt không ngớt tuôn chảy. Chị khóc cho bản thân mình, khóc cho đứa con tội nghiệp. "Tôi đặt ngay tên con là Hạnh vì tôi thấy cháu bất hạnh quá, cả đời này chắc cháu chỉ ngồi một chỗ và đút cho ăn mà thôi", chị Hợp kể lại.
    Chị kể tiếp: "Thời gian mà Hạnh biết bò và tập đi, tôi không làm được gì ngoài việc theo dõi, quan sát cháu. Khác với những đứa trẻ bình thường, Hạnh vừa bú mẹ vừa đưa chân lên kẹp vào vú bên kia, rồi khi tập bò, Hạnh trườn như một con sâu đo. Vất vả nhất là lúc tắm cho cháu, tôi cứ sợ tuột tay vì người cháu trơn tuồn tuột không có điểm tựa. Bế con lên tay, mỗi khi con cựa mình là tôi lại hú hồn hú vía. Tôi không dám giao con cho ai trông vì biết đâu người ta sơ ý cái thì không biết đâu mà lường trước được. Những đêm nằm ngủ trong lớp chăn mỏng, Hạnh cứ rúc đầu váo nách tôi rất nhột".
    Nguyên nhân vì sao Hạnh lại bị như vậy trong khi ba đứa con khác của anh chị đều khỏe mạnh bình thường. Bản thân gia đình anh chị từ nhỏ cũng không hề có tiền sử bệnh lý dị tật dị dạng như thế này. Anh chị đưa Hạnh đi khám, bác sĩ kết luận Hạnh bị nhiễm chất độc đi ô xin. Lúc này, anh Thân mới nhớ lại hồi anh chị chưa cưới nhau có một thời gian anh làm rẫy ở trong rừng cùng một người bạn, một hôm khi đang phát rẫy người bạn làm cùng với anh giẫm phải một thùng thuốc làm đổ lêng láng ra ngoài (sau này anh mới biết đó là thùng thuốc diệt cỏ còn sót lại từ thời chiến tranh và đã được chính quyền đem đi xử lý).
    Trong thời gian đó, anh và người bạn cùng làm rẫy vẫn ăn uống và lao động bình thường, sau này kết luận của bác sĩ cho biết, anh Thân bị nhiễm chất độc đi ô xin. Nhớ tới người bạn ngày nào của mình trong nương rẫy, anh Thân tìm cách liên hệ thì được biết, người bạn cùng làm với anh thuở ấy cũng có một đứa con bị bại liệt, không còn khả năng đi lại.


    “Chim cánh cụt” Hồ Hữu Hạnh có thể làm nhiều công việc như người bình thường

  18. #10
    Avatar của buixuanphuong09
    Bạn Tri Kỷ
    Hiện Đang :    buixuanphuong09 đang ẩn
    Tham gia ngày : May 2011

    Tuổi: 82
    Bài gửi : 41.613
    Thanks
    37.975
    Thanked 100.709 Times in 32.737 Posts
    Blog Entries
    2
    Đôi chân kỳ diệu

    Khác biệt với các anh em trong nhà, ngay từ khi chập chững biết đi, Hạnh đã tỏ ra là một đứa trẻ lanh lợi. Không có cánh tay làm điểm tựa bấu víu, Hạnh đứng dậy lại ngã uỵch xuống, có khi đâm cả đầu vào cột nhà. Vậy mà Hạnh không khóc, vết sẹo cũ chưa lành vết thương mới lại xuất hiện chồng chéo lên nhau.
    Những bước chân xiêu vẹo, lảo đảo rồi dần cũng vững vàng, rắn rỏi. Đó là cả một quá trình tập luyện gian khổ của cậu bé Hạnh và như thể khỏa lập sự thiếu vắng cơ thể, Hạnh bắt đầu dùng đến đôi chân và hai con mắt. Hạnh thường trốn mẹ sang nhà hàng xóm chơi rồi đi theo bạn tới trường xem học. Hạnh đứng ngoài cửa sổ ngó vào lớp học, từ đó hình thành trong đầu Hạnh một ý nghĩ muốn được đi học như các bạn. Hạnh về đòi mẹ cho đi học, khi đó em mới 5 tuổi.
    Hạnh viết chữ bằng chân, lúc đầu là những nét chữ nguệch ngoạc, méo mó không ra hình ra dạng. Đôi chân kẹp bút của Hạnh mỏi nhừ, các kẽ ngón chân sưng tấy lên, tóe máu vì Hạnh phải gồng lực lên kẹp chặt bút. "Có công mài sắt có ngày nên kim", dần dần chữ của Hạnh không thua kém gì các bạn trong lớp. Ngoài giờ học, Hạnh giúp ba mẹ làm tất cả những việc trong nhà từ rửa chén, nấu cơm, giặt đồ. Càng lớn Hạnh càng ý thức được bản thân và có phần e thẹn, xấu hổ nên những sinh hoạt cá nhân Hạnh tự tập làm hết mà không phải nhờ đến ai.
    Năm 2008, một nhà hảo tâm trên TP.HCM tặng Hạnh chiếc xe đạp 3 bánh và một nhà hảo tâm khác tặng cho Hạnh bộ máy vi tính. Vậy là đôi chân Hạnh tiếp tục chinh phục những thử thách mới cho riêng mình. Hạnh thường lấy xe chở em đi chơi, đi học rồi phụ mẹ chở dưa leo ra chợ bán. Mỗi chuyến xe, Hạnh chở được hai bao có trọng lượng khoảng 50kg. Còn khả năng sử dụng vi tính hiện giờ Hạnh đạt đến trình độ B. Một thành tích mà hiếm có đứa trẻ bình thường nào đạt được chỉ tính riêng ở cái xóm nhỏ nơi Hạnh ở.
    Hiện giờ trên trán, trên chân của Hạnh vẫn còn vô số những vết sẹo lớn bé trong qua trình tập xe và làm việc. Hạnh cho biết, em bị tai nạn nhiều nhất trong lúc tập xe, có lần đang chạy xe đi học thì gặp một xe tải chở mía, Hạnh lái xe sang vệ đường để tránh xe tải thì bất ngờ trượt chân té xuống rãnh. Theo phản xạ của người bình thường khi ngã lấy tay đỡ còn Hạnh không có tay liền dùng đầu đỡ và lần ấy Hạnh đập đầu xuống đất mạnh quá nên ngất xỉu. Những người đi đường nhanh chóng đưa Hạnh đi bệnh viện cấp cứu nên em đã qua cơn nguy kịch.
    Một lần khác, Hạnh khát nước nhưng không có ai ở nhà. Sẵn có bình đá đựng nước nhưng không ngờ trong lại đổ nước nóng, Hạnh kẹp hai chân vào bình rồi dốc xuống miệng, nước nóng chảy tràn ra làm bỏng hết mặt, cổ và bụng của Hạnh, may mà lần đó có người phát hiện kịp thời xử lý nhanh nên không để lại vết sẹo nghiêm trọng.

    Giấc mơ "Chim cánh cụt" biết bay

    "Chim cánh cụt" là tên gọi thân thương mà bạn bè, thầy cô đặt cho Hạnh. Hạnh cũng rất thích tên đó và lấy làm nick name của mình nhưng em thêm hai từ biết bay vào nữa. Hạnh mơ ước sau này sẽ trở thành một kỹ sư tin học. Hạnh chia sẻ: "Em thích nhất là tin học, ở đó em có thể khám phá tất cả thế giới bên ngoài chỉ bằng một cú click chuột. Em quyết tâm sẽ theo đuổi ước mơ tin học đến cùng để biết nhiều hơn về thế giới bên ngoài và làm quen thật nhiều bạn bè trên khắp hành tinh". Quả thật Hạnh rất nhanh và linh hoạt trong xử lý máy tính, chúng tôi đã tận mắt nhìn Hạnh dùng đôi chân gõ bàn phím và rê chuột một cách chuyên nghiệp.
    Hoa Nguyên

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 1 2 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình