Nguyên văn bởi Lương Tú CHUYỆN TÌNH NGÀY XƯA Rời làng Chàng bước chân đi Vinh hoa phú quý hẹn gì mai sau Nàng ôm thề ước ban đầu Quê nhà mong đợi mưa ngâu ngày dài Mong hoài một bóng hình ai Như chờ một cánh hoa Mai mùa Hè Mỏi mòn chẳng thấy người về Đành lòng gác lại lời thề năm xưa Đời người như giấc mơ trưa Uổng công mong đợi thề xưa ai ...
Nguyên văn bởi Lương Tú TRỞ GIẤC. (Ngũ độ thanh) Trăng tàn lặng lẽ đóm vờn bay Bọt nổi tràn lan sóng vỗ dày Bến ngủ im lìm không động tĩnh Sông nằm quạnh quẽ chẳng trồi lay Trời đêm vắng vẻ ôm niềm mộng Gió hạ yên bình thả nỗi say Trở giấc mình ai hoài phận lỡ Hừng đông đỏ rạng báo sang ngày Lương Tú
Cập nhật 20-06-2014 lúc 05:09 PM bởi Lương Tú
Nguyên văn bởi Lệ Hà THĂM CỔ THẠCH-BÌNH THUẬN Biển bờ Bình Thuận như tranh Hoàng hôn Cổ Thạch sương mành sớm giăng Lung linh bãi đá dưới trăng Nhiều màu lắm sắc khó bằng nơi đây Phi lao đất ...
Nguyên văn bởi Lương Tú ÁNH MẮT Anh thả lòng mình xuống đáy sông Bồng bềnh nỗi nhớ đắm tình mong Cho ai vớt lấy niềm vui nhỏ Gửi tới bên Em chút hẹn lòng Vẫn bến đò xưa dãi cát xưa Qua sông ngày ấy giữa cơn mưa Soi vào mắt đẹp vô tình ấy Hút cả hồn ngơ phút ngẩn thừa Để mấy hôm sau mãi ngóng chờ Nhưng dòng sông vắng cứ thờ ơ Đò xưa lặng lẽ vô hình bóng Mà ánh mắt người... Vẫn trong mơ… Lương Tú
Nguyên văn bởi Hoa Trong Bão Quê nghèo gió thổi xạc xào Người đi qua ngõ, mời vào ngồi chơi Việc đồng, việc nước thôi rồi Chuyện ngay cả buổi, hết lời giành tranh Đến lúc nắng tắt, bớt hanh Mấy bà, mấy mẹ phải đành ra đi Tạm biệt buổi trưa diệu kỳ Giúp cho mấy mẹ thầm thì với nhau Về nhà, cơm nước, nhặt rau Nên mẹ rảo bước, về mau: hết giờ.