Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên Vô định Hải đăng phát sáng long lanh Anh tròng trành giữa mong manh sóng đời Con thuyền nhỏ vượt trùng khơi Chất chồng sương gió - Chơi vơi dặm dài. Ngàn trùng lỗi hẹn ban mai Đành neo đậu với canh dài vấn vương Ngọn đèn chỉ lối, dẫn đường Vẫn hư ảo chốn đoạn trường chông gai. Thời gian mải miết trôi hoài Sức tàn, lực kiệt hóa ngoài tầm tay...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên THƠ - TÌNH Đêm xuân nghe gió đổi chiều Gạn dòng vơi bớt bao nhiêu u buồn Sông nào chẳng có đầu nguồn Bởi bao ngọn suối trào tuôn đêm ngày Thơ tình men tự đắm say Thăng hoa hương sắc, lắt lay cõi lòng Nếu không ngày nhớ, đêm mong Tri âm chắc chẳng lòng vòng tìm nhau
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên TRẢ LỜI ! Vu vơ đêm nhớ, ngày mong Hồn quê hương nhuộm cháy dòng thơ xanh Em là giọt sương long lanh Vuốt ve ngọn gió mong manh trước thềm. Đâu rồi bầy sao dịu êm Oằn mình quằn quại gối mềm dở dang Nắng lên khỏa giấc mơ vàng Một mình phơi giữa bẽ bàng ngày xuân. Nhởn nhơ bắc đẩu xoay vần Trời ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên BỒI HỒI Sớm nay vắng tiếng chim ca Lang thang mây trắng lượn qua vườn đào Khoảng trống nơi ấy ra sao! Nỗi niềm ẩn hiện, bóng lao xao lòng... Làn mi uốn mảnh trăng cong Chỉ trong gang tấc nỡ vòng vèo xa Một ngày em đến với ta Hào quang trở lại mắt loa lóa tình. Lim dim khóe mắt thu mình Duyên thu bỏ ngỏ, dáng hình ...
Nguyên văn bởi Trần Như Chuyên BỐI RỐI Lại mấy canh dài thao thức nữa Cánh buồm nâu dong nắng bến xưa Gió sâu thẳm, mông lung, huyền ảo Nhuộm lạnh hồn, ngập sóng đong đưa. Em cất cánh cho mưa nặng hạt Anh vùi mình gầy hơi ấm xanh Nụ sen ngây ngất chiều sương đọng Tiếng cuốc kêu cản lối xuân qua. Con tim reo lên lời ngân nga Tình ...