Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG CHỢT MỘT THOÁNG Năm tháng cứ trôi chẳng trở về Lòng người lưu luyến mãi tình quê, Hồn tôi phiêu lãng bao trời biển Đăng đắng đáy sâu chút não nề. Hẹn mãi, bao giờ vẫn mải mê Bao ngày nhấn nhá buồn lê thê; Người đi xa xứ còn ...
Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG ĐI LỄ PHỤC SINH Dìu đến thánh đường Lễ Phục Sinh Bên nàng chan chứa biết bao tình Chuông hòa rộn rã muôn hoan lạc Nến tỏa rạng ngời mấy ánh minh Cúi xuống tôn thờ say dạ ấm Ca lên chúc tụng đẹp môi xinh Hồn ta choáng ngợp cùng ơn phúc Thêm sướng vui bên một dáng hình. ...
Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG CÓ CHI ĐỂ MÀ... Có chi để lại cho đời đâu nhỉ Tháng năm dài bất đắc chí lang thang Đối với anh cái chi cũng dễ dàng Được hay mất cũng chỉ là mây khói Có chi nữa, chỉ năm ba dấu hỏi Cứ ơ hờ thắc mắc lại quên ngay Mối bận tâm nào ...
Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG ÁC MỘNG Anh biết, Có một chiều em trở lại Từ một nơi xa ngái, Lòng hân hoan Chờ một nụ cười tươi. Đã muộn rồi, Muộn mất, em ơi! Khuôn mặt anh đã nhăn nheo, rúm ró. Những vết hằn năm tháng cày sâu! Anh không biết, Em nghĩ gì ...
Nguyên văn bởi KIỀN ĐỨC -TRƯƠNG THẾ CÔNG TRĂNG GIÓ MUỘN MÀNG Gió đi tám hướng phiêu bồng Về nghe trăng khuyết mở lòng thở than Ôi vì cuộc sống đa đoan Mà người xa cách đến ngàn dặm xa Ngày xưa chưa nói thiết tha Tay trao chưa ấm, miệng hoa chưa cười Người trôi đi giữa dòng đời Ai hay năm tháng rã rời duyên ...