Như trăm năm – tợ một ngày Làn mây vơ vẩn mãi hoài không thôi Gió là gió – cứ mồ côi Bay lang thang giữa khoảng trời tịch liêu. Tú_Yên
Như trăm năm – tợ một ngày Làn mây vơ vẩn mãi hoài không thôi Gió là gió – cứ mồ côi Bay lang thang giữa khoảng trời tịch liêu.
Một thoáng mong manh Mong manh một chút hương xưa Mong manh môt chút dư thừa trăm năm Tình đầu mãi chỉ xa xăm Nhớ nhung trở giấc thì thầm trong mơ Là người sao quá thờ ơ Là tôi sao quá thẩn thờ – loanh quanh? Một đời thấp thoáng qua nhanh Thời gian trôi mãi để dành được đâu Mong manh một chút tình đầu Mong manh nửa mảnh duyên sau lặng thầm Xuyến xao, rồi chỉ lặng câm Bâng khuâng, cũng lại âm thầm – thế thôi! … Giờ thì tôi vẫn là tôi Chỉ thầm mơ ước chia đôi cuôc đời Nửa dành để tặng cho người Nửa dành để lại…cho tôi – tặng mình. … Mãi chỉ là những ước mơ Những ước mơ… Xin ném đời ta vào mơ Xin trải lòng ta vào thơ Gửi cho những người xa lạ Để nhận về một chút thân quen. Tú_Yên (27-04-2007)
Mong manh Mong manh như gió thoảng bên sông Cho lá tương tư sợi nắng hồng Cho bóng hoàng hôn trôi lặng lẽ Theo tình thơ giấu kín trong lòng Mong manh như gió giữa hư không Bay đến nơi nao chẳng chổ dừng Cứ đi – đi mãi vào vô định Như mùa Đông nhớ cánh Én vào Xuân Mong manh như gió vẩn vơ bay Ai người, ai gởi – gởi cho ai ? Một chút yêu thương – một chút nhớ Một chút trông mong giữa tháng ngày Ừ đấy là chút tình thơ đấy Nhưng cũng chỉ là trong ước mơ Ừ đấy là chút tình thơ đấy Cũng chỉ là thơ với…thẩn thờ. Tú_Yên (28-04-2007)
Tình yêu Tình yêu như trái ớt cay Không ăn thì nhớ hơi say vị nồng Thiếu vắng thì ngóng thì trông Vướng vào cứ phải nặng lòng âu lo Tình yêu như chiếc quạt mo Chỉ mang chút gió đem cho cơn nồng Chẳng gì có thể nhận không Yêu chi rồi phải nhớ mong đêm ngày? Tình yêu như những chiếc giày Giúp cho nhân thế miệt mài bôn ba Nhưng rồi cũng phải cách xa Giày hư, rách, cũ…quăng ra ngoài đường. Tình yêu như là tấm gương Nhìn ta trong đó rồi thương phận mình Làm sao khỏi cuộc tử_sinh Hoàng hôn lại đến bình minh – xoay dần… Trông xa rồi lại ngó gần Tình yêu chỉ ví như lần dừng chân. Ngẫm ra – lòng thấy bâng khuâng Yêu là như vướng…nợ nần – phải không?! Tú_Yên (01-05-2007)
Xa nỗi ước mơ Tôi nhớ người - xa nỗi ước mơ Chỉ dành một chút xíu tình thơ Xa xôi cách trở niềm mong đợi Yêu để thương yêu - để ngóng chờ Tôi nhớ người - xa nỗi ước mơ Giấu lòng trong nét mặt thờ ơ Làm sao biết đựơc hồn tôi nhỉ Dù đã thương yêu vẫn hững hờ Tôi nhớ người - xa nỗi ước mơ Nhớ người - sao nhớ đến ngẩn ngơ Trao ai một chút tình yêu muộn Rồi để bâng khuâng - để thẩn thờ. Tú_Yên (15-05-2007)
Tạ từ Đã biết rằng em chẳng thích yêu Thì thôi đừng có vấn vương nhiều Tình như mây gió luôn quanh quẩn Trói chặt hồn ta chốn tịch liêu Dẫu biết rằng em chẳng thích yêu Nhưng lại bâng khuâng những buổi chiều Hình như ai đó buồn ngơ ngẩn Khiến cả hồn em như liêu xiêu Thôi nhé, người ơi - chớ nhớ em Đừng buồn khi vắng lặng bên thềm Nhìn trăng cô quạnh rồi than thở Đừng khóc, đừng sầu trong bóng đêm Đã biết rằng ta chẳng nợ nhau Nên không yêu cho khỏi thương đau Một tiếng tạ từ xin trao gởi Duyên đã không thành - hẹn kiếp sau. Tú_Yên (18-05-2007)