
Nguyên văn bởi
Ngọc Tĩnh
CHỜ TRĂNG
Lặng lẽ TRĂNG còn khuất nẻo xa
Giờ thơ thẩn đợi bóng TRĂNG ngà
TRĂNG mờ chải ánh loang buồn bã
Nước nhạt nhìn TRĂNG ảo não tà.
Ngấm tửu Nàng TRĂNG luồn vội vã
Tàn TRĂNG Ngọc Tĩnh bước la đà
TRĂNG hờ hững để men tình giá.
Nũng nịu TRĂNG hờn bởi trách ta?
EM VỀ
Em về lẳng lặng khuất đường xa
Khắc khoải lòng Em giữa nguyệt ngà
Ngại Lão tâm tình Em đỏ má
Phiền Em lỡ dở áo khơi tà
Em còn thủ thế chưa dành mã
Huyễn hoặc đời Em chỉ thiếu đà
Nũng nịu Em hờn khi gió thả
Em giờ khật khưỡng trách gì ta !
Phạm Khắc Hiền 20/4/2015
CHỊ ĐẾN
(NĐT-BĐ-BL-NV)
Chị đến tưng bừng cảnh ngõ xa
Tào lao với Chị vẽ tranh ngà
Âm thầm Chị sửa vườn đan rá
Rảnh rỗi chiều buông Chị máy tà
Phúc Chị ân cần tâm mở ngã
Hiền lương cứng cỏi Chị đưa đà
Vui vầy cảm Chị thương Người quá
Dáng vẻ yêu kiều rõ Chị ta.
Lương Tú