ĐƠN GIẢN
Vết thương xé vụn thời gian
Em thờ ơ dẫm nát tan cuộc đời
Một thời để nhớ chơi vơi
Dằng dai cứa rách rụng rời năm canh.
Dẫu đang hứng ngọn gió lành
Lá gan đau đáu lạnh tanh, bồn chồn
Vườn xưa kỷ niệm vùi chôn
Buồng tim khô héo ngập hồn mây giăng.
Đêm nay rạn nứt đất bằng
Ngọn đèn heo hút, vành trăng rối bời
Bồng bềnh trôi giữa biển khơi
Có còn đâu nữa nửa lời thề hoang.
Dứt tình: Tiếng sét kinh hoàng
Hồ thu dậy sóng xé toang bầu trời
Thân mình còn rách tả tơi
Lấy đâu hơi ấm nuôi lời yêu thương?
Quên rằng còn đó con đường
Còn mùa trăng hẹn, vầng dương chói ngời
Coi như giấc mộng để rơi
Trở mình nghe tiếng gọi mời thiết tha...




Trả lời với trích dẫn