9. ĐÊM THẠCH HÃN.
(Ngũ độ thanh)
Tàn đêm quạnh quẽ buốt se lòng
Thạch Hãn đôi bờ gió thoảng không
Nỗi nhớ trào dâng hồn mộng ảo
Niềm đau trỗi dậy giấc mơ nồng
Im lìm xác đã yên thành cổ
Vắng vẻ thân còn lạnh giữa sông
Máu trận loang dòng xưa mãi đỏ
Người đi lệ nhỏ xót tim hồng.
Lương Tú



Trả lời với trích dẫn


