
Nguyên văn bởi
Trần Xuân Sinh
ÁNH TRĂNG HỒNG LAM
Hồng Lam thả mộng ánh trăng vời
Ẩn bóng con thuyền ngỡ nguyệt rơi
Ngọn núi soi mình chao cánh võng
Dòng sông khỏa sóng gội chân trời
Niềm vui trải rộng bài thơ tỏ
Nỗi nhớ truyền xa thắng cảnh ngời
Lữ khách bao lần qua Bến Thủy
Câu Kiều lắng đọng mãi đầy vơi.
TXS
CẢNH ĐẸP QUÊ TA
Bến Thủy bình minh cảnh tuyệt vời
Xuôi dòng lặng lẽ bóng thuyền rơi
Êm đềm lướt nhẹ đò buông mái
Rạng rỡ lên nhanh nắng hửng trời
Quyết đỉnh bên này thông ngập biếc
Lam giang nẻo ấy gió tràn ngời
Hòa chung nghĩa cả tình nhân đẹp
Nhớ mãi quê mình dạ chẳng vơi.
Lương Tú