ĐÊM BUỒN
Đêm buồn lạnh lẽo đếm sao rơi
Ngọn núi sương giăng chẳng muốn rời
Ngó tới chân trời trăng ẩn hiện
Trông về góc bể nguyệt luồn bơi
Mong ngày én liệng hồn tươi sáng
Đợi buổi xuân sang cảnh đẹp ngời
Gửi trọn Đường Thi lòng sưởi ấm
Tin hoài nỗi cảm mãi không ngơi.
Mạnh Kỷ
05/12/2015
TUỔI HẠC
Lạnh lẽo sương mờ thả tuyết rơi
Đêm thu mát mẻ đã xa rời
Đông về lặng lẽ nghe đàn dạo
Hạ đến mơ màng xuống bể bơi
Lục bát giao hòa trông nguyệt tỏ
Đường thi xướng họa ngắm mây ngời
Vườn cây trổ nụ ngàn hoa trái
Tuổi hạc ươm trồng chẳng nghỉ ngơi.
Lệ Hà
5-12-2015
CHẲNG HỀ NGƠI
Bên đèn thao thức giọt sầu rơi
Phận mỏng nên duyên phải tách rời
Lặng lẽ canh dài buông nỗi hận
Âm thầm đêm vắng thả hồn bơi
Vần thơ gửi mạng còn tươi rói
Nét chữ vào trang vẫn sáng ngời
Kén nhện tơ tằm thôi xả bỏ
Lò Đường lọc sạn chẳng hề ngơi.
BXP 6.12.2015
Đêm
Dế gáy đêm tàn khoảng trống rơi
Ngồi ôm máy tính chẳng buông rời
Dòng thơ mới nghĩ thơ chưa viết
Bể cá vừa làm cá vẫn bơi
Cửa bắc mây đen vầy cảnh đẹp
Thềm đông bóng tối lấp sao ngời
Năm canh giấc ngủ hoài thao thức
Tứ bật lên thì hỏi có ngơi ?
DCHL