Guest
Hiện Đang :   
Nguyên văn bởi
Duyên An
BÓNG XUÂN
Trời xa bóng tuyết lạnh mờ phai
Phớt nhẹ nàng xuân chạm suối dài
Nắng ấm len về phương bắc nhớ
Đông hàn vẫy biệt cõi nam ai
Phòng đơn ủ kín loài chăn chiếu
Đất bạc nằm im lũ dép hài
Gió chướng mang về hương vị tết
Mai vàng hẹn nở phút nồng cay
DA
XUÂN VỀ
Xuân về sắc mới chẳng phôi phai
Tia nắng lung linh rọi ánh dài
Én đã xôn xao ngoài xóm bãi
Ong đà nhớn nhác trước nhà ai
Chàng trai sắm sữa từ đôi dép
Thiếu nữ lo toan cả khối hài
Đây đó niềm vui càng tỏa ấm
Đào,mai,đua nở ,rượu-mừng-cay .
Mạnh Kỷ
28/11/2011
BUỒN
Khói biếc nghiêng chiều nắng rẽ phai
Đồng xa cánh gió mải trôi dài
Êm đềm hạt mẩy treo bông lúa
Lóng lánh mơ huyền đọng mắt ai
Bóng bẩy môi son mềm lụa áo
Kiêu sa má phấn mướt vân hài
Quê nghèo chợt rực hồng duyên dáng
Giữa cảnh sang hèn bỗng mắt cay
DA
ĐÔNG TÀN
Đông tàn xua cái rét dần phai
Mưa nhẹ báo xuân ướt tóc dài
Lũ én liệng chao trên ruộng lẻ
Đàn ong bay vút giữa vườn ai
Tiếng cười mấy ả đang mua dép
Giọng nói vài anh mải bán hài
Nắng tỏa hồn xuân khắp ngõ vắng
Rượi đào đã mở đượn hơi cay.
29/11/2011
Bạch Hồng Ngọc
Nắng đi nắng đến nắng không phai
Vườn thuý chiều nay bóng đổ dài
Lá thắm chờ mây người có hiểu ?
Hoa tươi đợi gió biết chăng ai ?
Đường mơ vẫn vẹn lưu hình ảnh
Lối mộng còn nguyên ghi dấu hài
Xuân đến cầu mong Rồng cặp bến
Tương phùng chén đón ngọt - nồng – cay !