BIỂN TÌNH
Phương em sao cứ mãi xanh
Chập chờn mắt biếc liếc quanh dòng đời
Mây giăng trắng xóa đường khơi
Mặn mòi hương biển vọng lời mênh mang.
Nắng ngây ngô giấu sắc vàng
Bộn bề con sóng, ngỡ ngàng bến mê
Bãi sau gầy guộc câu thề
Thủy triều hằn vết gồ ghề tháng năm.
Vẫn xênh xang lối trăng rằm
Giờ đây vắng bóng, xa xăm dặm tình
Tóc thề khoe dáng bình minh
Sóng vờn khoả nỗi bất bình trong ta.
Trùng dương gần gũi, lạ xa
Lọc trong, gạn thấu bao la kiếp người
Thương đời thổn thức đầy vơi
Hòa tan cay đắng, mãi ngời sắc xanh.
Hương thời gian toả mát lành
Tấm lòng thơm thảo em dành riêng ta
Mãi long lanh ánh ngọc ngà
Vẹn nguyên quê biển đậm đà, lắng sâu.
Tình đời mưa nắng dãi dầu
Trong ta, em vẫn thắm mầu thủy chung.




Trả lời với trích dẫn