Guest
Hiện Đang :   
Nguyên văn bởi Bùi Thanh Thanh Khiết
Áo vàng
Áo vàng lơ lửng rủ tình treo
Lãng tử khòm lưng ráng sức trèo
Hí hửng tay vờn toan bấu béo
Bỗng dưng gió nổi vụt bay vèo
Trật chân ngả chuối hình nhăn nhéo
Dập trán sưng bầm mặt tái teo
Vội lết về nhà thân móp méo
Nhủ lòng bỏ tật hết rình leo
Vancali 4.29.11
QÚA CHEO LEO
Bằng khen kiếm cái để về treo
Dẫu biết bon chen mấy cũng trèo
Giám đốc vào-ra đì lắt léo
Nhân viên đi-đứng hoạnh vòng vèo
Cuối lương bản mặt hình như –méo?
Đầu tháng ví tiền chắc chắn -teo !
Chủ nợ qua thăm toàn liếc xéo
Đời tui thật quá sức cheo leo
Vịt hồng
“CUNG NGUYỆT”
Cố bò lên đỉnh ngắm...trăng treo
Chửa biết ra sao? gã thử -trèo !
Lối nhỏ rong rêu nhiều ngoắt nghéo
Dốc cao sỏi đá lắm vòng vèo
Khi đi hớn hở cười -chưa méo!
Lúc đến ỉu xìu mếu -đã teo!
Đã thế! mồm cha này rất dẻo
Về khoe:“cung nguyệt” tớ vừa leo
Trần Vũ
Nghèo
Đắm mãi vào thơ phận lắt leo
Thân hình còm cõi ốm tong teo
Trông chờ bán sách tiền không đến
Ngóng đợi buôn thơ bạc hết vèo
Vợ trách chàng ngơ còn mãi với
Con chê bố dại lại chơi trèo
Trà khan rượu nhạt hồn mơ mộng
Gió mát đêm thanh ngắm thỏ treo
Bùi Thanh Thanh Khiết
28.5.2011
Cho phép Duyên An được múa riu qua mắt thợ nha. Chúc Bùi Thanh Thanh Khiết mọi điều tốt lành
Luôn thành công và hạnh phúc.
THÈM LEO
Đêm sâu lồng lộng ánh trăng treo
Cuội thích hằng nga cứ muốn trèo
Cái lưỡi không xương lời ngoắt ngoéo
Thân gầy ít thịt gió veo vèo
Mộng mơ đâu biết phân tròn méo
U tối chẳng màng chuyện nhỏ teo
Cứ ngỡ mỏng cơm thì ruột dẻo
Nên triền miên mãi vẫn thèm leo.
DA
Khó
Cành xanh quả thị lửng lơ treo
Khốn nỗi cây cao lại khó trèo
Ngơ ngác nhìn trời - mây lững thững
Bâng khuâng trông đất - gió đưa vèo
Thôi đành mắt liếc dừng qua quýt
Biết phận môi cười nán tý teo
Chân bước đầu còn luôn ngoảnh lại
Mai về học võ để còn leo
Bùi Thanh Thanh Khiết
28.5.2011