
Nguyên văn bởi
Huy Thanh
NỖI LÒNG
(Ngũ độ thanh)
Đêm buồn gió lại thổi ngoài song
Thổn thức tàn canh một nỗi lòng
Cánh cửa dài giăng hồn mãi đợi
Tim vàng rộng trải bóng hoài mong
Còn chi để nhớ - tình hiu quạnh
Chẳng có mà trông - nghĩa lặng vòng
Vẫn biết thu sầu đông gửi lạnh
Thương đời khắc khoải - ngọn đèn chong.
Manh kỷ
20/11/2014
ĐÈN KHUYA
Gió vũ trăng ngà lọt chấn song
Màu hoa rực rỡ thấy an lòng
Non đài ngả vẫy năm chờ đợi
Thắm nhụy nghiêng chào tháng nguyện mong
Chuyển tiết thu tàn đông đến thẳng
Mừng xuân tuyết lặng Tết xoay vòng
Chàng đi đã mấy mùa hiu quạnh
Thổn thức đèn khuya thiếp mãi chong!
Huy Thanh
TRỜI KHUYA
(Ngũ độ thanh, nhất vần)
Lạnh lẽo khoang thềm hở chắn song
Trời khuya tạnh vắng ngẩn ngơ lòng
Thương đời vạn nẻo luôn chờ ngóng
Bỏ kiếp trăm đường mãi đợi mong
Cổng cũ người đi mà nhạt bóng
Nhà xưa bạn tới đã đơn vòng
Sân ngoài gió thổi tâm sầu đọng
Quạnh quẽ canh tàn đỏ nến chong.
Lương Tú