Áo vàng
Áo vàng lơ lửng rủ tình treo
Lãng tử khòm lưng ráng sức trèo
Hí hửng tay vờn toan bấu béo
Bỗng dưng gió nổi vụt bay vèo
Trật chân ngả chuối hình nhăn nhéo
Dập trán sưng bầm mặt tái teo
Vội lết về nhà thân móp méo
Nhủ lòng bỏ tật hết rình leo
Vancali 4.29.11
QÚA CHEO LEO
Bằng khen kiếm cái để về treo
Dẫu biết bon chen mấy cũng trèo
Giám đốc vào-ra đì lắt léo
Nhân viên đi-đứng hoạnh vòng vèo
Cuối lương bản mặt hình như –méo?
Đầu tháng ví tiền chắc chắn -teo !
Chủ nợ qua thăm toàn liếc xéo
Đời tui thật quá sức cheo leo
Vịt hồng
“CUNG NGUYỆT”
Cố bò lên đỉnh ngắm...trăng treo
Chửa biết ra sao? gã thử -trèo !
Lối nhỏ rong rêu nhiều ngoắt nghéo
Dốc cao sỏi đá lắm vòng vèo
Khi đi hớn hở cười -chưa méo!
Lúc đến ỉu xìu mếu -đã teo!
Đã thế! mồm cha này rất dẻo
Về khoe:“cung nguyệt” tớ vừa leo
Trần Vũ



Trả lời với trích dẫn